
Phần 8: Kiếm tìm
13h
Hương Giang chọn một chiếc máy vi tính trong góc khuất của phòng internet. Nàng nhấp chuột và gõ những chỉ dẫn nghi ngờ “quảng trường 7”. Hàng nghìn liên kết hiển thị trên giao diện google làm nàng chóng mặt. Hầu hết là những bài báo, các forum rườm rà. Nàng chú ý vào một tít lớn của tờ Mùa Hè điện tử số 500 ra ngày 7/2/x “Lễ hội nghệ thuật trên quảng trường số 7. Sự hội ngộ của những tâm hồn lớn”. Bài báo của phóng viên có bút danh Sóng đỏ. Bài báo dài dặc viết về ngày lễ nghệ thuật do hội nghệ sỹ tổ chức. Tay phóng viên có lẽ nên chuyển sang nghề kiểm toán, bởi anh ta kê ra nguyên một bảng chi tiết các thông tin liên quan đến các nghệ sỹ có mặt trong Lễ hội có ảnh chân dung đi kèm cùng với vài dòng phê bình. Hương Giang dừng lại ở tấm ảnh một nghệ sỹ chơi vĩ cầm trẻ trung có mái tóc màu nâu hạt dẻ, mái tóc như làn sóng dợn và đôi mắt cùng màu tóc. Đôi mắt mê đắm hồn người. Nàng kinh hãi nhận ra bức tượng đồng ở nhà mình chính là mô phỏng người đàn bà này. Người đàn bà này có một vẻ quý phái, sang trọng lạ thường. Nó không toát lên từ những thứ đồ trang sức trên người nàng mà từ khóe môi cười bí ẩn và ánh mắt kiêu sa. Tuy nhiên, bức ảnh như chụp từ trước đó khá lâu trong khi những tấm ảnh của các nghệ sỹ khác thì có vẻ rất gần thời điểm Lễ hội nghệ thuật. Nàng có cái tên cũng kiêu sa không kém dung nhan của mình: Ngọc Trân. Có lẽ tay phóng viên có mối quan hệ nhập nhèm với tay tổng biên tập báo Mùa Hè, Hương Giang nghĩ thầm khi đọc dòng bình luận đi kèm bên mục giới thiệu bà Ngọc Trân “Một cách hài hước người ta nói về bà Ngọc Trân giống một đóa hồng nhung cắm trong chiếc bình hoa bằng nhựa”. Nếu như báo chí dựa vào cái quyền tự do ngôn luận để đưa ra bình luận trên chắc hẳn không thiếu kẻ dám bông đùa những câu hỏi tu từ lên mặt báo để chửi đổng tên bất kỳ ai mà Y ghét cay ghét đắng. Hoặc là “chiếc bình hoa bằng nhựa” khuất mắt trông coi, hoặc là đã quen và chẳng màng bận tâm đến dư luận hoặc là tay nhà báo là anh chàng chơi ngông hiếm có. Ở đâu đó trong cuộc sống này người ta học cách cười khinh bỉ hay là im lặng đắng cay. Rõ ràng ví bà Ngọc Trân như đóa hoa hồng nhung trong chiếc bình nhựa thật là chẳng hài hước chút nào. Hương Giang tiếp tục tìm kiếm những bài viết của Sóng Đỏ. Anh chàng chơi ngông có vẻ như là một tín đồ của bà Ngọc Trân. Trong bài báo ra sau số báo 500 không lâu Sóng Đỏ đăng một tấm hình bà Ngọc Trân cười mê đắm trong buổi khiêu vũ ngoài trời bên cạnh một người đàn ông dáng dấp phong trần có mái tóc dài chấm vai. Gương mặt đẹp của bà như đang thể hiện hoàn hảo niềm hạnh phúc. Bà mặc một bộ đầm màu trắng ngà nổi bật trong đêm, trên tay là ly vang đỏ. Hương Giang lạnh người, nàng không chắc lắm nhưng có vẻ đó chính là màu đỏ của rượu Bordeaux. Nàng bất giác ngơ ngần, đúng rồi chính là mùi rượu đó trong đêm xảy ra vụ tai nạn và thoang thoảng xuất hiện trong không gian những khi nàng đối đầu với sự cố. Hương Giang hồi hộp lần giở các tài liệu liên quan đến Ngọc Trân. Người đàn bà tuyệt đẹp chơi vĩ cầm suốt 7 năm tại Anh Quốc trước khi về Việt Nam và kết hôn với một thương gia. Sau đó bà không chơi vĩ cầm nữa mà ở trong biệt thự của gia đình đảm nhận vai trò của một người vợ, người mẹ. Lần cuối cùng bà Ngọc Trân chơi vĩ cầm là trong buổi Lễ Hội nghệ thuật cách đây ba năm trước khi bà gặp tai nạn xe hơi trên quảng trường số 7. Tấm ảnh Ngọc Trân cười rạng rỡ mang một nét quen thuộc phảng phất. Hương Giang cố xua đi những chi tiết rối rem. Nó làm cho cái đầu nàng lên cơn sốt. Hương Giang bàng hoàng như nhận ra điều gì đó bất trắc, nàng nhìn lướt nhanh qua phòng máy tính chỉ thấy người ta đang cắm cúi trên bàn phím và hướng trọn lên màn hình. Hương Giang hồi hộp click vào một địa chỉ Email, nàng cảm giác như mọi thứ sắp được sáng tỏ. May mắn là nàng còn lưu giữ số điện thoại của chủ nhân Email đã gửi đường link về bức tượng đồng vài ngày trước. Hương Giang bấm số máy và đợi chờ trong khi trái tim nàng đang nhảy lô - tô trong lồng ngực. Hồi lâu đầu dây bên kia nhận máy, tiếng cô gái trong trẻo cất lên:
- Alo, Mai Phương đang nghe.
Hương Giang thở phào, nàng từ tốn đáp lời:
- Chào bạn, mình là Hương Giang đây. Chúng ta học cùng trung học, bạn còn nhớ không?. Cách đây chẵn 8 ngày mình nhận được Email của bạn giới thiệu về địa chỉ mua một bức tượng đồng. Mình muốn hỏi một chút về nó.
Mai Phương im ắng nghe, nàng cắt ngang vẻ khó hiểu:
- Xin lỗi, Hương Giang. Và có lẽ bạn đã nhầm vì mình không gửi cho bạn Email nào tương tự cả. Mình cũng đang cố gắng để nhớ là bạn là gương mặt nào trong 45 bạn học của những năm trung học đây.
Hương Giang hoang mang, nàng không buồn thanh minh về mình:
- Làm ơn nhớ lại, cách đây 8 ngày bạn đã gửi Email đó. Nó rất quan trọng với mình lúc này. Là vấn đề sự sống. Bạn có thể kiểm tra lại được không?
Có lẽ giọng Hương Giang đã trở nên khẩn thiết và có lẽ cô gái bên đầu dây là một cô gái nhiệt tình nên cô hứa sẽ kiểm tra lại thông tin tại địa chỉ hòm mail của mình ngay chiều nay và báo lại cho Hương Giang biết. Mai Phương gác máy, nhưng Hương Giang vẫn kịp nghe lọt tiếng một giọng đàn ông nặng nặng, khàn khàn khá quen thuộc mà nàng đã nghe đâu đó “Mai Phương cháu đang làm gì đó?”
Hương Giang buông máy, nàng chìm nghỉm trong một mớ hỗn độn. Phía trước là buổi chiều ngắn ngủi. Và chỉ ngày mai thôi ai biết được gã đàn ông trong cuộc điện thoại nàng cho là tầm phào sẽ đến tìm nàng. Ngày càng rõ ràng mười mươi đó là một cuộc hẹn có trù tính. Sao nàng lại hồ đồ nhận lời gã. Điều gì đang đợi chờ nàng. Hương Giang thấy ngèn nghẹn trong lồng ngực. Nàng ấn số gọi cho bố mẹ nhưng không được có lẽ hai người đã vào sâu vùng núi nên không có sóng. Nàng gọi cho anh trai mình và nhận ra đây là lần đầu tiên nàng gọi cho anh. Tín hiệu chờ kéo dài vô tận trước khi máy báo “no answer”. Anh ấy có lẽ đang ở vùng nắng ấm của quê hương bên ngoại. Nàng nhấn tiếp dãy số của Phan Trần nhưng kịp dừng lại bất động. Phan chính là nút rối khó khăn nhất với nàng. Phan cứ như vô tình rồi lại như cố ý xuất hiện tại những nơi thê thảm nhất của cuộc sống nàng trải qua từ khi nàng đến thành phố này. Hương Giang thấy buốt nhói hơn nữa nơi trái tim. Nàng bật khóc. Ngoài trời nắng như lụa mềm trải dài trên những hàng cây khô khốc sau một mùa đông ảm đạm, nhưng trên những nhánh khô gầy đang nhú ra triệu triệu lộc biếc tí xíu tựa hồ những chú đom đóm xanh thắp đèn mở dạ tiệc.
14h30p
(Còn nữa)




