Thứ tư, ngày 07 tháng mười năm 2009

Bức tượng đồng (P8)


Phần 8: Kiếm tìm

13h

Hương Giang chọn một chiếc máy vi tính trong góc khuất của phòng internet. Nàng nhấp chuột và gõ những chỉ dẫn nghi ngờ “quảng trường 7”. Hàng nghìn liên kết hiển thị trên giao diện google làm nàng chóng mặt. Hầu hết là những bài báo, các forum rườm rà. Nàng chú ý vào một tít lớn của tờ Mùa Hè điện tử số 500 ra ngày 7/2/x “Lễ hội nghệ thuật trên quảng trường số 7. Sự hội ngộ của những tâm hồn lớn”. Bài báo của phóng viên có bút danh Sóng đỏ. Bài báo dài dặc viết về ngày lễ nghệ thuật do hội nghệ sỹ tổ chức. Tay phóng viên có lẽ nên chuyển sang nghề kiểm toán, bởi anh ta kê ra nguyên một bảng chi tiết các thông tin liên quan đến các nghệ sỹ có mặt trong Lễ hội có ảnh chân dung đi kèm cùng với vài dòng phê bình. Hương Giang dừng lại ở tấm ảnh một nghệ sỹ chơi vĩ cầm trẻ trung có mái tóc màu nâu hạt dẻ, mái tóc như làn sóng dợn và đôi mắt cùng màu tóc. Đôi mắt mê đắm hồn người. Nàng kinh hãi nhận ra bức tượng đồng ở nhà mình chính là mô phỏng người đàn bà này. Người đàn bà này có một vẻ quý phái, sang trọng lạ thường. Nó không toát lên từ những thứ đồ trang sức trên người nàng mà từ khóe môi cười bí ẩn và ánh mắt kiêu sa. Tuy nhiên, bức ảnh như chụp từ trước đó khá lâu trong khi những tấm ảnh của các nghệ sỹ khác thì có vẻ rất gần thời điểm Lễ hội nghệ thuật. Nàng có cái tên cũng kiêu sa không kém dung nhan của mình: Ngọc Trân. Có lẽ tay phóng viên có mối quan hệ nhập nhèm với tay tổng biên tập báo Mùa Hè, Hương Giang nghĩ thầm khi đọc dòng bình luận đi kèm bên mục giới thiệu bà Ngọc Trân “Một cách hài hước người ta nói về bà Ngọc Trân giống một đóa hồng nhung cắm trong chiếc bình hoa bằng nhựa”. Nếu như báo chí dựa vào cái quyền tự do ngôn luận để đưa ra bình luận trên chắc hẳn không thiếu kẻ dám bông đùa những câu hỏi tu từ lên mặt báo để chửi đổng tên bất kỳ ai mà Y ghét cay ghét đắng. Hoặc là “chiếc bình hoa bằng nhựa” khuất mắt trông coi, hoặc là đã quen và chẳng màng bận tâm đến dư luận hoặc là tay nhà báo là anh chàng chơi ngông hiếm có. Ở đâu đó trong cuộc sống này người ta học cách cười khinh bỉ hay là im lặng đắng cay. Rõ ràng ví bà Ngọc Trân như đóa hoa hồng nhung trong chiếc bình nhựa thật là chẳng hài hước chút nào. Hương Giang tiếp tục tìm kiếm những bài viết của Sóng Đỏ. Anh chàng chơi ngông có vẻ như là một tín đồ của bà Ngọc Trân. Trong bài báo ra sau số báo 500 không lâu Sóng Đỏ đăng một tấm hình bà Ngọc Trân cười mê đắm trong buổi khiêu vũ ngoài trời bên cạnh một người đàn ông dáng dấp phong trần có mái tóc dài chấm vai. Gương mặt đẹp của bà như đang thể hiện hoàn hảo niềm hạnh phúc. Bà mặc một bộ đầm màu trắng ngà nổi bật trong đêm, trên tay là ly vang đỏ. Hương Giang lạnh người, nàng không chắc lắm nhưng có vẻ đó chính là màu đỏ của rượu Bordeaux. Nàng bất giác ngơ ngần, đúng rồi chính là mùi rượu đó trong đêm xảy ra vụ tai nạn và thoang thoảng xuất hiện trong không gian những khi nàng đối đầu với sự cố. Hương Giang hồi hộp lần giở các tài liệu liên quan đến Ngọc Trân. Người đàn bà tuyệt đẹp chơi vĩ cầm suốt 7 năm tại Anh Quốc trước khi về Việt Nam và kết hôn với một thương gia. Sau đó bà không chơi vĩ cầm nữa mà ở trong biệt thự của gia đình đảm nhận vai trò của một người vợ, người mẹ. Lần cuối cùng bà Ngọc Trân chơi vĩ cầm là trong buổi Lễ Hội nghệ thuật cách đây ba năm trước khi bà gặp tai nạn xe hơi trên quảng trường số 7. Tấm ảnh Ngọc Trân cười rạng rỡ mang một nét quen thuộc phảng phất. Hương Giang cố xua đi những chi tiết rối rem. Nó làm cho cái đầu nàng lên cơn sốt. Hương Giang bàng hoàng như nhận ra điều gì đó bất trắc, nàng nhìn lướt nhanh qua phòng máy tính chỉ thấy người ta đang cắm cúi trên bàn phím và hướng trọn lên màn hình. Hương Giang hồi hộp click vào một địa chỉ Email, nàng cảm giác như mọi thứ sắp được sáng tỏ. May mắn là nàng còn lưu giữ số điện thoại của chủ nhân Email đã gửi đường link về bức tượng đồng vài ngày trước. Hương Giang bấm số máy và đợi chờ trong khi trái tim nàng đang nhảy lô - tô trong lồng ngực. Hồi lâu đầu dây bên kia nhận máy, tiếng cô gái trong trẻo cất lên:

- Alo, Mai Phương đang nghe.

Hương Giang thở phào, nàng từ tốn đáp lời:

- Chào bạn, mình là Hương Giang đây. Chúng ta học cùng trung học, bạn còn nhớ không?. Cách đây chẵn 8 ngày mình nhận được Email của bạn giới thiệu về địa chỉ mua một bức tượng đồng. Mình muốn hỏi một chút về nó.

Mai Phương im ắng nghe, nàng cắt ngang vẻ khó hiểu:

- Xin lỗi, Hương Giang. Và có lẽ bạn đã nhầm vì mình không gửi cho bạn Email nào tương tự cả. Mình cũng đang cố gắng để nhớ là bạn là gương mặt nào trong 45 bạn học của những năm trung học đây.

Hương Giang hoang mang, nàng không buồn thanh minh về mình:

- Làm ơn nhớ lại, cách đây 8 ngày bạn đã gửi Email đó. Nó rất quan trọng với mình lúc này. Là vấn đề sự sống. Bạn có thể kiểm tra lại được không?

Có lẽ giọng Hương Giang đã trở nên khẩn thiết và có lẽ cô gái bên đầu dây là một cô gái nhiệt tình nên cô hứa sẽ kiểm tra lại thông tin tại địa chỉ hòm mail của mình ngay chiều nay và báo lại cho Hương Giang biết. Mai Phương gác máy, nhưng Hương Giang vẫn kịp nghe lọt tiếng một giọng đàn ông nặng nặng, khàn khàn khá quen thuộc mà nàng đã nghe đâu đó “Mai Phương cháu đang làm gì đó?”

Hương Giang buông máy, nàng chìm nghỉm trong một mớ hỗn độn. Phía trước là buổi chiều ngắn ngủi. Và chỉ ngày mai thôi ai biết được gã đàn ông trong cuộc điện thoại nàng cho là tầm phào sẽ đến tìm nàng. Ngày càng rõ ràng mười mươi đó là một cuộc hẹn có trù tính. Sao nàng lại hồ đồ nhận lời gã. Điều gì đang đợi chờ nàng. Hương Giang thấy ngèn nghẹn trong lồng ngực. Nàng ấn số gọi cho bố mẹ nhưng không được có lẽ hai người đã vào sâu vùng núi nên không có sóng. Nàng gọi cho anh trai mình và nhận ra đây là lần đầu tiên nàng gọi cho anh. Tín hiệu chờ kéo dài vô tận trước khi máy báo “no answer”. Anh ấy có lẽ đang ở vùng nắng ấm của quê hương bên ngoại. Nàng nhấn tiếp dãy số của Phan Trần nhưng kịp dừng lại bất động. Phan chính là nút rối khó khăn nhất với nàng. Phan cứ như vô tình rồi lại như cố ý xuất hiện tại những nơi thê thảm nhất của cuộc sống nàng trải qua từ khi nàng đến thành phố này. Hương Giang thấy buốt nhói hơn nữa nơi trái tim. Nàng bật khóc. Ngoài trời nắng như lụa mềm trải dài trên những hàng cây khô khốc sau một mùa đông ảm đạm, nhưng trên những nhánh khô gầy đang nhú ra triệu triệu lộc biếc tí xíu tựa hồ những chú đom đóm xanh thắp đèn mở dạ tiệc.

14h30p

(Còn nữa)

Bức tượng đồng (P7)


Phần 7: Phòng Đa Năng

9h15p

Hương Giang thấy mình chơi vơi trên không trung giống như bị nhấc lên bởi 1 chiếc cẩu. Nàng nhìn thấy mình đang trên một tòa nhà cao nhìn xuống quảng trường số 7. Một chiếc xe con bốn chỗ màu trắng đang lao điên cuồng trên con đường thênh thang như mất phanh. Con thú bằng sắt rít bánh trên mặt đường lạnh giá, khô khốc băng vào quảng trường vắng người trong đêm tối. Nó bất thần lao vào cột đèn giao thông ở góc ngã tư. Tiếng động kinh hoàng của vụ va chạm, rồi những tiếng gầm rú của động cơ tru tréo lên lần cuối như con thú hoang bị thương khi đâm vào cột đèn giao thông làm nó méo móp đi thảm hại. Hương Giang muốn la lên, nàng muốn chạy đến bên hiện trường để giúp người bị nạn vì trên quảng trường vắng ngắt. Nhưng nàng không sao cử động được. Từ vị trí cao như vậy nhưng nàng nhìn rõ một người phụ nữ đẹp có suối tóc mềm mại màu nâu ngả đầu ra thành ghế trên tay lái, từ trên trán nàng một dòng máu đỏ chảy tràn xuống gương mặt yêu kiều.

Hương Giang tỉnh lại khi ánh sáng mặt trời qua ô cửa tràn vào Phòng Y tế rồi đổ đầy chiếc cốc nước pha viên thuốc cảm sủi lúc trước nàng được cô y tá đưa cho. Cô y tá trướng đang cắm cúi chat trên một chiếc vi tính cũ trong góc phòng ngước lên nhìn nàng rồi cười:

- Em tỉnh rồi hả. Bạn trai em mới đi dc mươi phút thôi. Sao sốt thế mà vẫn tới trường vào thời tiết này. Độc lắm đấy. Mà ái chà, bạn trai em đẹp trai quá lại lo cho em nên quanh quẩn ở đây cả nửa tiếng, đuổi mãi mới đi.

Cô y tá nói liến thoắng rồi lại cắm cúi nhìn vào màn hình. Vậy là Hương Giang đã lỡ mất tiết học thứ hai trên Phòng Đa Năng của nội dung Bóng chuyền. Nàng thu xếp lại giường nằm rồi xin phép ra khỏi Phòng Y tế. Có lẽ viên thuốc cảm có hiệu quả nên nàng thấy đầu óc mình tỉnh táo. Cô y tá nói với theo sau khi Hương Giang bước ra cửa: “Em nhớ dùng thuốc cẩn thận nhé, bạn trai em đã bỏ vào túi xách em rồi. Mùa này dễ nhiễm cúm virus lắm đó, dễ nằm tới cả tuần lắm đó”. Hương Giang đi theo dọc hành lang khu D lối dẫn sang khu nhà C có căn – tin ở đó, nàng nhớ ra mình đã chưa ăn gì từ sáng tới giờ. Nàng cần ăn gì đó và quan trọng hơn là nàng cần 1 ly cà – phê để giúp mình tỉnh táo gắn kết lại các sự kiện diễn ra với mình từ tối qua đến giờ. Những chuyện mà nàng không thể nào lý giải nổi. Những chuyện nàng chưa bao giờ tin và không dám nghĩ.

Hương Giang chườm ly cafe bốc khói lên đôi tay lạnh cóng và cả đôi má hồng rực vì lạnh. Nàng miên man suy nghĩ. Ban đầu là một Email gửi từ một người bạn cũ ở tận một thành phố khác cung cấp thông tin về một Bức tượng đồng tuyệt đẹp bán giá rẻ như bèo trong một cửa hàng sách cũ xoàng xĩnh trên khu phố Quý tộc. Điều trùng hợp ngẫu nhiên là Hương Giang đang quan tâm đến một bức tượng tương tự bị thất lạc được Post trên một website nghệ thuật. Nàng muốn tặng cho mình một món quà tinh xảo như thế trong dịp lễ tình nhân. Vả lại nó chính là vật giá trị và xứng đáng nhất trên một chỗ trống duy nhất của giá sách trong phòng đọc. Nó nhắc nàng học chơi vĩ cầm như ông. Có lẽ đây là cách duy nhất nàng giữ ông ở mãi bên mình. Thế nhưng, trước khi nàng đến địa chỉ “Cửa hàng D, quảng trường 7” thì một chiếc xe tải suýt đâm trúng nàng và gây tai nạn chết người ngay sau đó. Khi nàng mang bức tượng về trong đêm mưa bụi thì ngay sáng hôm nàng bị tai nạn trên chiếc Bus, rồi trong hành lang tối sẫm. Tất cả những hiện tượng đó không có sự gắn kết nào ngoài bức tượng bằng đồng đỏ và Phan Trần. Phan như một người tàng hình bất thần xuất hiện trên chiếc xe Bus và giữ chặt tay Hương Giang khi chiếc xe thắng gấp và mở toang hai cánh cửa đón khách. Phan bất ngờ xuất hiện trong khoảng không gian chói lóa và cõng nàng chạy dọc hàng lang tối sẫm lên Phòng Y tế. Phan bất ngờ xuống khỏi Taxi khi còn cách trường hơn 2km. Rồi Phan đi học rất sớm nhưng luôn tới trường trễ nải với mái tóc ướt sương. Hương Giang thấy nhoi nhói đau nơi ngực trái. Giống hơn một chút cảm giác xót xa và bối rối vì đã kết tội cho Phan. Dù rằng nàng chưa định cho Phan được tội danh nào. Hình ảnh đôi mắt Phan thăm thẳm nhìn nàng khiến Hương Giang thấy ngượng ngùng. Nàng cảm nhận mùi cafe cháy thơm trong làn khói mỏng.

- Chào em. Thầy ngồi cùng em nhé.

Hương Giang giật mình ngước nhìn lên. Giáo sư giảng môn Văn hóa đại cương đang đứng bên nàng trên tay là một Tách trà thảo mộc với nụ cười trầm tĩnh. Ông kéo chiếc ghế đối diện ngồi và bắt đầu bằng một điệp khúc nhẹ nhàng của một người thầy tinh tế:

- Hôm nay em khác hẳn mọi ngày. Vì đây là lần đầu tiên tôi thấy em không lắng nghe bài giảng.

Hương Giang nghe má mình nóng ran, giống một người làm việc khuất tất bị phát giác vậy:

- Thưa giáo sư, vì đây là lần đầu tiên em bị sốt kể từ hơn 1 tháng chuyển tới thành phố này.

Ông giáo sư già uống một ngụm trà nhỏ rồi thư thả:

- Đó là đôi mắt của một nỗi sợ hãi cô gái ạ. Mà cũng có thể là do một cơn sốt tràn về từ sáng sớm.

Hương Giang bỗng có cảm giác muốn chia sẻ, nhưng nàng khựng lại đôi chút, nhìn sâu vào đáy mắt ông giáo sư rồi mau chóng lảng sang chủ đề khác:

- Sáng nay em nghe thầy nói về kim loại đồng là biểu tượng của sự sống và cả cái chết. Em có nghiên cứu một vài di chỉ liên quan đến nghệ thuật đúc đồng. Thầy có thể cho em biết ý nghĩa của kim loại này được không ạ?

Ông giáo sư quay lại nhìn cô học trò rồi mỉm cười. Ông như đang lật giở lại từng trang giáo án và say sưa giảng:

“Theo quan niệm của người Dogon đồng đỏ là biểu tượng của sức sống, biểu tượng cơ bản của nước, nguyên lý sinh tồn của vạn vật. Mà trong đó những tia nắng mặt trời là nước, những đường nước này xuyên qua những đám mây xám, sương mù hoặc giông bão. Người mang trang sức bằng đồng phải tránh những lối đi có nước vì người Dogon cho rằng nước sẽ nuốt chửng những đồ vật bằng đồng vào cơ thể chúng. Nơi ngọn núi – nước – đồng của họ những linh hồn đến đây để mang theo thức ăn dự trữ cho chuyến hành hương của họ.

Người Bambara thờ vị thần Faro tối thượng, mà con số là 7. Đồng xuất xứ từ tầng trời thứ 5. xứ xở của màu đỏ, của máu, chinh chiến và quyền xét xử của thần linh. Đồng còn tượng trưng cho tầng nước thứ 2 phản chiếu tầng trời thứ 5. Faro ở tầng trời này dìm chết người có tội.

Theo tín ngưỡng của người Nga đồng gắn với Bà chủ núi đồng và màu xanh lá cây. Nàng là hiện thân của một con rắn với đôi mắt màu xanh lục thạch, nơi mà ai trót nhìn vào đó sẽ phải chịu một cái chết đau đớn và tương tư.”

Như vậy là Người phán quyêt - Người đẹp – Đồng – Số 7 và Nước. Hương Giang kinh hãi nhìn vào khoảng tối của khu nhà B khuất sau bức tường đang dỡ dở dang, nơi những đường nước chảy từ trên vết dò của bể nước trên tầng thượng ngoằn ngoèo rêu như những con rắn xanh loang lổ trên bức tường vỡ.

Hương Giang bước những bước dài về phía Phòng Đa Năng. Nàng vừa đi vừa đắm chìm trong mớ suy luận hỗn độn. Rốt cuộc Phan Trần tại sao lại xuất hiện trong những tình huống mà tâm trí nàng bị chi phối bởi một ảo ảnh dữ dội. Có thể Phan chỉ tình cờ xuất hiện mà thôi. Mặc dù Phan có vẻ bí ẩn và lạnh lùng nhưng không có nghĩa là Phan mang đến những cảm giác tệ hại của Hương Giang. Trái lại, khi Phan nắm tay nàng kéo lại hay khi đu đưa trên tấm lưng gấu của Phan nàng thấy hoàn toàn yên bình. Nàng cố xua đi cái suy nghĩ lùng bùng đó. Phía trước nhà đa năng đã hiện ra sau rặng cây xà cừ cổ thụ.

Nắng đông yếu ớt chiếu qua những ô kính trên cao của nhà đa năng. Khu nhà này dành riêng cho các buổi học thể chất ồn ào nên xây khá xa khu giảng đường của trường. Các buổi học thường ken đầy lịch, duy chỉ có tiết học số 5 là bỏ ngỏ. Điều này được học sinh truyền tai nhau rằng đã có nhiều sinh viên các khóa trước đã bị đột tử khi tham gia vào tiết thể chất số 5 tại đây. Các bác sĩ chỉ đưa ra kết luận rằng các sinh viên này bị đột tử do tiết học số 5 diễn ra vào thời điểm các sinh viên này đã quá mệt mỏi do học các môn khác. Vì vậy nhà trường cắt hẳn giờ học này vì không muốn chứng kiến những chuyện tương tự xảy ra. Và bây giờ đang là tiết học thứ 5. Khu nhà đa năng bỗng dưng im ắng lạ thường, Hương Giang lo bận bịu trên lớp nên chưa bao giờ qua khu nhà đa năng vào thời điểm này. Bữa nay nàng buộc phải qua đây để báo với giáo viên hướng dẫn của mình về sự vắng mặt đột ngột trong tiết học của ông. Hương Giang đẩy nhẹ cánh cửa phòng lớn dùng làm nơi chơi bóng. Từ đây qua cầu thang bộ nàng sẽ lên tầng 2 để tìm gặp ông giáo viên môn thể chất. Cả khu nhà rộng thênh thang hắt bóng nắng lên sàn gỗ sạch sẽ như mới lau chùi cẩn thận. Sự tĩnh mịch khiến cho nhà đa năng như bị bỏ hoang. Hương Giang thận trọng nhìn quanh. Không có ai cả. Nàng xua cảm giác bất an đi. Lại hoang tưởng. Mắt nàng dừng lại ở cánh cửa khép hờ của phòng thay đồ. Cánh rèm nhung màu xanh lục lay lay. Nàng không muốn chú tâm thêm nữa nên bước dần về phía dãy cầu thang ốp gỗ. Bước chân nàng phát tiếng kẽo kẹt khi dậm lên sàn nhà. Cánh rèm lay lay trêu ghẹo. Có ai ở trong đó chăng? Trời đang lặng gió cơ mà. Một cơn sốt lại tràn lên đỉnh đầu Hương Giang, nàng nghĩ về đôi mắt trầm lặng của Phan. Cái nhíu mày trêu chọc của Phan. Phan đang tìm cách đùa cợt nàng chăng. Ngay lập tức Hương Giang chạy như bay về phía cửa phòng thay đồ. Phòng đó chỉ có một lối ra duy nhất và nàng sẽ tóm được Phan, dù trong tư thế nào cũng được.

Hương Giang hất tung cánh rèm nhung, nhưng bên trong chỉ là tấm gương phản chiếu hình ảnh của nàng với đôi mắt hoang dại đi vì nỗi sợ hãi bất thường.

- Cô gái, em đang làm gì đó?

Hương Giang quay vội lại phía sau, ông giáo viên môn thể chất cao lớn đang đứng bên cửa ra vào nhìn nàng khó hiểu. Hương Giang đỏ mặt, nàng ấp úng nêu lý do sự có mặt của mình. Người đàn ông cao lớn nhìn nàng đăm đăm khi nàng hoàn thành việc ghi tên vắng mặt. Ông thu cuốn sổ ghi chép lại rồi nháy mắt hóm hỉnh: “Trông em tệ quá, em có cần gia hạn nghỉ thêm không? Ít nhất em cũng nên chuẩn bị đón bạn trong dịp lễ tình nhân chứ nhỉ”. Hương Giang thoáng giật mình rồi vụt trở nên lạnh lùng “Em không chờ ai cả. Em chưa có bạn trai thưa thầy. Tình yêu chỉ mang về đau khổ”. Ông giáo viên trung niên chưa kịp nói thêm gì thì bóng cô gái đã khuất sau cánh cửa gỗ nặng nề. Ông lẩm bẩm một mình “Đấy, cô thấy không. Cô gái ấy cũng thấy tình yêu chỉ mang về đau khổ”. Ông hướng nhìn về một tấm ảnh treo trên góc khuất bức tường. Tấm ảnh một cô gái xinh đẹp, cao sang với nụ cười hiền dịu và sóng tóc mềm mại màu nâu. Cô gái chơi vĩ cầm.

Bức tượng đồng (P6)


Phần 6: Hành lang tối sẫm.

6h57 phút

Trời đã quang đãng hơn khi Hương Giang tới trường. Ở đây giờ học đầu tiên bắt đầu lúc 7 giờ sáng. Hôm nay nàng có giờ học Bóng chuyền tại phòng học đa năng sau giờ lịch sử văn minh thế giới. Tiết lịch sử văn minh được đám sinh viên năm thứ nhất bình chọn là tiết học tẻ nhạt và vắng nhất trong các môn khoa học. Nó lại được bố trí ngay buổi giảng đầu trên hội trường B rộng lớn. Điều đó có nghĩa là lớp học chỉ loáng thoáng vài ba tốp sinh viên chăm chỉ hoặc mượn chỗ ngủ ngon lành chờ tiết học tiếp theo. Vị giáo sư giảng môn học này dường như hiểu thấu được tâm địa lũ học trò, vì vậy trong đôi mắt ông lúc nào cũng nhìn chăm chú vào một khoảng như sợ nó tan biến mất. Mái tóc đã gần bạc trắng của Giáo sư đã chứng kiến những tiết học như vậy mấy chục năm nay. Điều ông giữ lại lâu nhất ngoài những chứng tích huy hoàng của loài người từ khi khai thiên lập địa tới nay còn có một khoảng ấm áp mới, đó là Hương Giang. Ông chưa bao giờ bắt gặp một đôi mắt thanh bình đến thế, mải miết đến thế trong các bài giảng của mình. Cô ta như đang mang hết những lời ông nói vào thế giới đằng sau tấm gương trong sáng màu nâu hạt dẻ. Đôi mắt nàng khiến ông hào hứng hơn mỗi giờ trên lớp. Hôm nay cũng thế, khi ông bắt đầu bước vào giảng đường chiếc áo khoác màu tàn tro của Hương Giang đã im ắng trên giá treo ẩm ướt.
Cả hội trường B thênh thang chứa tầm 25 cô cậu sinh viên mà quá nửa đang ôm tập ngái ngủ. Ít sinh viên quá nên mặc dù hội trường B là khu vực tối nhất trong các hội trường cũng chỉ được ông bảo vệ châm chước cho 3 dàn đèn phía trên gần bục giảng. Sở dĩ hội trường B tối tăm như vậy là do khi tòa nhà D được xây mới cao 17 tầng ngay phía trước khu B có 4 tầng xây từ thời Pháp, mặc dù hai khu nhà cách nhau một khoảng sân khá rộng nhưng tòa nhà mới đã che hết cả ánh sáng của nó. Những cây cau vua ở trước thềm khu B không có nắng trở nên cớm vàng suốt quanh năm. Nêu không phải nó là loài cau vua có sức sống bền bỉ chắc đã không còn tồn tại được. Khu B giờ đây chỉ tồn tại như một khu phụ. Dành cho những ca học thiếu chỗ mà thôi. Cả dãy hành lang tối sẫm cũng đe dọa những cô gái yếu tim. Vì vậy, khu B gần như đã bị lãng quên.

Giáo sư bước lên bục giảng phủ bụi và bắt đầu bằng chất giọng trầm ấm, đôi mắt ông không rời cô sinh viên nhỏ bé ngồi ngay hàng ghế thứ 3: “Nếu thời gian có đủ trí khôn thì hãy đấu tranh cùng Lăng Tadj Mahal. Để nhân loại trên thế giới có cơ hội được chiêm ngưỡng minh chứng của tình yêu và lòng chung thủy của đàn ông ” Ông bất chợt gặp một cái nhíu mày từ phía cô gái. Một cái nhíu mày hồ nghi. Một giọng nói bông đùa cuối lớp cắt ngang lời giảng của ông Giáo.

- Thưa thầy, Lăng Taji Mahal đang bị hủy hoại. Sao ông vua ấy không nghĩ nên đúc nó bằng đồng đỏ ạ.

Vài tiếng cười nho nhỏ trong lớp vang lên. Ông giáo sư bình thản với nét môi trầm tĩnh mỉm cười: “Các em có thể thấy Lăng Taji Mahal đang bị hủy hoại dần, nhưng tình yêu của ngài không bao giờ chết. Còn vì sao nó không được đúc bằng đồng là bởi vì nó không chịu được sức nóng của mặt trời Ấn Độ. Còn đồng đỏ ư nó là biểu tượng cho cả sự sống và cái chết. Một cái chết kinh khủng. Có lẽ nào ông Vua ấy lại muốn dùng đồng đỏ để tạc lâu đài cho người tình? Tôi sẽ chia sẻ điều này cho các em vào tiết học về Văn hóa La Mã sau được chứ? ”. Những tiếng cười ran lên lần nữa. Hương Giang nhíu mày, nàng như bị lôi ra khỏi một giấc mơ. Có điều gì đó không bình thường trong cuộc sống của nàng chăng. Nàng toan hỏi vị giáo sư già vài điều nhưng tiếng chuông báo hết giờ đã réo vang. Trong khu giảng đường vẫn âm u tối.

Giảng đường vắng tanh sau một thoáng ồn ào. Hương Giang nhanh chóng thu xếp tập vở sau khi cố kiết viết lại những lời ông giáo sư còn bỏ ngỏ. Thường nàng vẫn ra sau các bạn chút xíu vì tập vở nhiều hơn và thói quen chăm chút cho bài học của mình. Khi nàng ngẩng đầu nhìn lên thì chỉ còn một mình trong giảng đường vắng ngắt. Có ai đó trêu đùa đã tắt gần hết những ngọn đèn trong khu hành lang và giảng đường. Trên trần cao những chiếc bóng đèn treo lay lay hắt xuống giọt ánh sáng yếu ớt. Bất giác nàng thấy rờn rợn. Tĩnh mịch quá. Ngoài trời chắc đã tan sương nhưng bên trong khu B vẫn tăm tối và ẩm ướt. Nàng không dám ngoảnh đầu lại. Phía sau lưng nàng. Phía cuối giảng đường. Dường như có tiếng cọ chân nhè nhẹ của một đôi dầy vải ướt bùn đạp trên lớp xi măng cứng ẩm ướt thứ nước từ vết rò rỉ của bể nước đã bỏ hoang từ lâu trên tầng thượng.

Hương Giang bước thật nhanh. Hành lang tối sẫm hun hút sâu. Tiếng dậm chân của đôi dầy vải vẫn nhẹ nhàng phía sau khá gần rồi. Bước chân nàng cuống quýt hơn. Mồ hôi rìn rịn trên trán ươn ướt. Không gian tràn vào một làn sương khói âm u. Lẽ nào ngoài trời vẫn còn lạnh và ướt thế sao. Anh sáng hành lang tối quá. Hương Giang bước mau hơn, mau hơn như sắp chạy. Nàng đã không còn nhìn thấy gì hết cả. Một thứ ánh sáng nhạt nhòa của dàn đèn và sương trắng cộng hưởng làm mắt nàng choáng ngợp trong ảo ảnh. Nàng chỉ cảm thấy tiếng đôi dầy vài và vị chan chát trong không gian ngọt ngào như một giấc mơ. Nhưng giấc mơ ấy làm nàng hoảng sợ. Hương Giang té ngã trên sàn xi măng cứng, tập sách văng tung tóe.

Nàng không còn trấn tĩnh nối, tiếng chân gần quá đỗi. Cảm giác của nàng là phải chăng có cái gì như đang muốn săn đuổi và nhấn chìm nàng. Và mặc kệ cho cái chết đó đến gần mình nàng chỉ biết nhìn trân trối vào khoảng sáng mờ ảo. Một bóng đen tiến sát nàng hơn, hắn cúi đầu nhìn nàng thấp hơn. Có thể, nàng sẽ chết. Có thể.

- Hương Giang, cậu làm sao thế?

Giọng nói ấm áp của Phan Trần vang vang đánh thức Hương Giang khỏi nỗi sợ hãi khiến nàng đã mờ cả mắt. Bàn tay anh mạnh mẽ lắc đôi vai yếu đuối của Hương Giang đang run lên.

- Bạn trúng gió rồi. Để mình đưa bạn lên Phòng Y tế.

Phan Trần thu xếp tập sách văng xung quanh vào túi xách và mau chóng xốc Hương Giang lên lưng. Đến lúc này thì nàng đã bình tâm hơn. Nhưng nàng không dám nói với Phan về cảm giác của mình. Nàng đã nhìn Phan thành một bóng ma kinh hoàng. Xung quanh nàng sương khói như cũng giãn ra rồi chạy trốn và những góc tường lẩn khuất. Phan Trần bước những bước chân vững vàng trong im lặng về phía cuối hành lang nối với khu nhà D nhộn nhịp. Chỉ có một dãy hành lang mà đã suýt cuốn Hương Giang vào một nỗi sợ hãi vô bờ. Nàng không còn cảm nhận được gì. Lạnh quá. Nhưng nàng đang di chuyển trên không trung – trên tấm lưng rộng của anh chàng chơi trong đội tuyển bóng nhà trường. Hương Giang bất giác chìm vào cơn hôn mê, nàng thấy tĩnh mịch ghê gớm. Đến nỗi không nghe thấy tiếng bước chân của Phan, chỉ là tiếng giầy vải ướt bùn đạp lên nền sàn tráng xi măng cứng ngắc ươn ướt nước từ vết rò chảy từ trên tầng thượng.

Bức tượng đồng (P5)


Phần 5: Chuyến xe Bus sớm

5h30 phút ngày 11 tháng 4 năm x

Khi Hương Giang tỉnh giấc thì căn phòng đọc sách đã gần như lạnh cóng. Cảm giác sôn sốt khiến nàng thấy lạnh trong khi mồ hôi vã lấm tấm trên khắp cơ thể. Cái lạnh được thổi về từ thung lũng phía sau thị trấn. Vào thời tiết này trong năm sương mù xuất hiện từ sáng sớm đến tận quá trưa mới chịu giãn bớt ra nhường cho một vài tia nắng mạnh mẽ xuyên thủng tầng mây. Hương Giang giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chuông đổ dồn từ chiếc đồng hồ quả lắc trên tường. Nàng đã ngủ quên trên ghế sô-fa suốt cả đêm qua. Gian phòng đọc sách nhỏ và ấm ấp với những tấm thảm thêu hoa văn trang nhã bỗng lạnh buốt vào buổi sáng. Có lẽ Hương Giang đã quên không đóng cửa sổ đêm qua chăng? Cô hướng mắt ra ngoài phía ban công vẫn tối mịt mùng, sương trắng giăng giăng như tấm áo khoác ngủ mỏng manh của một cô gái lả lơi. Cửa sổ vẫn đóng kín như chưa hề được bàn tay ai mở ra. Hương Giang thở phào, có thể nàng đã “thần hồn nát thần tính” mất rồi. Bất giác nàng lướt nhìn qua chiếc điện thoại trên bàn. Im lìm.Tiếng cười đêm qua vẫn văng vẳng trong không gian xa xôi. Có lẽ nàng đã nằm mơ chăng? Không phải thế, rõ ràng đó là một cuộc gọi nhầm số của ai đó. Nhưng nàng có cảm giác rằng tiếng nói trong điện thoại nàng đã gặp ở đâu đó rất quen. Và hơn cả là nó như có một ma lực nào đó khiến nàng không sao rũ bỏ khỏi tâm trí mình được.

Thu xếp thật nhanh những chiếc gối màu lên sô fa. Hương Giang chuẩn bị cho buổi học sáng. Từ nơi nàng sống đến trường mất 55 phút đi xe bus. Vì thế, nàng thường dậy sớm trong cả những ngày mùa đông. Chưa bao giờ nàng thiếu trong các buổi học trên giảng đường. Điều này tạo nên nét khác biệt giữa nàng và các sinh viên khác. Ban đầu người ta cho rằng nàng chỉ nhút nhát và trầm lặng nhưng sau đó sự trầm tĩnh đáng kinh ngạc ở nàng khiến các bạn hồ nghi, rồi dần dần thì mặc kệ. Thi thoảng nàng gặp Phan Trần hớt hải chạy nhanh trên những bậc cầu thang nối liền hành lang khu nhà tự học và thư viện. Anh chàng hay vào lớp học trễ nhưng thường cùng chuyến Bus với nàng. Và đôi khi nàng tự hỏi cái khoảng thời gian to đùng khi nàng đang yên vị trên giảng đường thì Phan Trần biến đi đâu mất. Phan Trần có vẻ trầm tĩnh nhưng giao du với khá nhiều sinh viên trong trường. Vì Phan tham gia vào đội bóng đá của khoa. Mỗi lần khẽ chạm vào cái nhìn của nhau Phan Trần chỉ khẽ cười cho phải phép. Có lẽ anh chàng vẫn nhớ cách đây khoảng một tháng khi Hương Giang cùng gia đình dọn đến khu phố và ngang qua cổng nhà anh, Phan Trần đã bắt gặp một đôi mắt lạnh băng. Đôi mắt cô bạn cùng tuổi cuối dãy phố nhìn xoáy vào mình đầy ám ảnh. Nhưng Phan không thể phủ nhận được rằng đôi mắt đó đẹp mê hồn và nó khiến Phan ngây ra, hóa đá.

Những chuyến xe bus đầu ngày bao giờ cũng vắng tanh và im lặng. Người soát vé đã quen với những gương mặt quen thuộc nên thường tranh thủ ngủ thêm một chặng đường và không kiểm tra gì hết. Mới 6h hơn, chiếc bus lặng lẽ rời trạm chờ đèn pha bật sáng lóa. Bên ngoài ô kính sương ùa theo bám giọt vào cửa đọng nước như mưa, như khói. Hương Giang cắm cúi vào một cuốn sách nhỏ. Nàng ít khi chú ý xung quanh cho tới tận khi giọng nói ngọt ngào của cô phát thanh từ máy hướng dẫn trên xe bus cất cao tiếng chào tạm biệt khách đi xe trong lộ trình thứ nhất của mình. Hôm nay cũng thế Hương Giang cúi đầu vào cuốn sách nhỏ, chiếc kính cận thị thi thoảng loang loáng ánh đèn pha của chiếc xe đi ngược chiều. Nhưng dường như ánh sáng trên xe hôm nay hơi yếu ớt, nó cản tầm nhìn và làm cho mắt nàng mệt mỏi. Hương Giang toan gọi tài xế bật thêm một dàn đèn đang tắt nhưng nàng bất chợt nhận ra người tài xế hôm nay hình như không phải ông tài thường ngày chạy chuyến xe sớm này. Đó là một người đàn ông trông khá dữ dằn với bờ môi mím chặt. Trong cái ánh sáng yếu ớt và khoảng không đen tối nhưng ông tài mang một đôi kính xám tối màu. Một cảm giác lạnh ớn chạy dọc sống lưng cô gái. Nàng nhìn ra xung quanh, một vài người đi chợ sớm đang ngáp ngủ, hai học sinh cũng gà gật trên tận hàng ghế đầu. Và sau lưng nàng là một anh chàng chùm trong chiếc măng tô sáng màu đang cắm cúi làm cái gì đó dưới băng ghế. Chiếc điện thoại tổng đài réo rắt đánh thức suy nghĩ lùng bùng trong đầu óc Hương Giang. Tiếng cô tiếp viên rè rè “Alo! Xe bus số 13 chú ý. Đoạn đường tàu tại khúc cua ngang đại lộ số 7 nhiều sương mù. Thông tin từ tổng đài. Đề nghị xe đi chậm và chú ý quan sát. ” Chiếc xe vẫn lặng lẽ lao nhanh trên con đường nhập nhòa bóng tối, người tài xế như không bận tâm đến cảnh báo từ tổng đài. Đoạn cảnh báo từ máy điện thoại tổng đài nhắc lại nhiều lần do không nhận được hồi đáp của tài xế. Một cảm giác bất an dâng lên trong tâm trí Hương Giang. Dường như cô cảm nhận ông tài không nghe được đoạn cảnh báo và cả những người trên xe cũng vậy. Chiếc xe vẫn âm thầm băng trong sương mờ. Sắp đến đoạn đường tàu. Hương Giang có thể nhìn thấy hình ảnh đoàn tàu dài dặc, đen ngòm có hai cái đèn pha sáng lóa như hai con mắt nhìn xuyên trong màn đêm trong trí của mình. Nàng bất giác thấy ngạt thở. Hình ảnh vụ tai nạn tối qua trên quảng trường số 7 vùn vụt hiện lên trong trí nhớ. Hình ảnh người đàn ông khoác áo màu xanh thanh thiên nằm trên vũng máu im lặng. Cơn ngạt thở tăng cao hơn khi Hương Giang gần như nàng cảm giác có thể nghe thấy tiếng nhịp tim mình đập dữ dội. Nàng vụt đứng dậy bước nhanh về phía đầu xe nói to “Xin lỗi chú, xe đang đi trong vùng sương mù phía đường ray tàu cắt ngang đường” Người tài xế ngước nhìn Hương Giang không hiểu, qua đôi kính màu xám đôi mắt ông hồng rực. Nhìn thấy nét hoảng hốt, bàng hoàng trong ánh mắt cô gái đứng ngay bên cạnh mình ông tài lùa tay vào mớ tóc xoăn dài ngang vai gỡ chiếc headfone hỏi lại “Cô bé! Có chuyện gì sao?” Trong khi đó chiếc xe vẫn băng gần phía đường ray tàu hỏa. Khoảng cách còn khá gần. Người ta đã có thể cảm giác trong không khí sự di chuyển rầm rập của một con rồng lửa dài dằng dặc thở ra khói đen với đôi mắt to đùng và sáng quắc. Khoảng cách giờ đây đang tính bằng giây. Trái tim Hương Giang đau quặn lên, trong tâm trí hoảng loạn của nàng hình ảnh cha mẹ và anh trai nhập nhòe. Nàng muốn gào lên trong nỗi sợ hãi, đôi môi mím chặt của người tài xế mấp máy nhưng nàng không nghe ra tiếng “Kìa cô bé, cháu sao thế?”. Trong khoảnh khắc sương mù giãn ra hay bị xuyên thủng bởi ánh đèn sáng chói từ đoàn tàu sớm kèm theo tiếng còi rúc lên mạnh mẽ. Người tài xế như bừng tỉnh, ông quay lại tay lái thật nhanh và làm động tác phanh gấp. Lốp xe miết trên mặt đường trơn ướt cháy lửa. Cú phanh gấp khiến Hương Giang ngã chúi về bảng điều khiển. Tay nàng gạt vào cần gạt mở cửa tự động trên xe. Chiếc xe bất ngờ mở toang cả hai cửa, Hương Giang bị xô về phía cửa lên chới với. Nàng thét lên hoảng hốt. Nhưng một bàn tay mạnh mẽ đã níu nàng lại. Hương Giang bừng tỉnh, nàng ngã chúi đầu vào thành xe ngay bên cạnh chiếc ghế phụ gần cửa lên. Người thanh niên đỡ nàng dậy hỏi bằng giọng trầm tĩnh “Cậu có sao không?”. Hương Giang ngước nhìn lên, trong ánh sáng yếu của ngọn đèn trần Phan đang nhìn nàng lo lắng. Anh ta lên xe từ lúc nào nàng không biết nhỉ. Rõ ràng khi đợi tại trạm Bus chỉ có nàng và một học sinh trung học. Hương Giang hơi bất ngờ về sự xuất hiện của Phan Trần tại băng ghế đầu. Nhưng cảm giác kinh hãi về tai nạn hụt vừa rồi khiến nàng không thể nghĩ nhiều hơn. Mọi người trên xe nhốn nháo cả lên. Sau một hồi hoảng hốt, người đi xe rục rịch gọi nhau rời khỏi chiếc xe mới vừa suýt xảy ra tai nạn. Người tài xế và anh soát vé lúc này đã tỉnh hẳn ngủ vội vàng gọi điện thoại về trung tâm. Hương Giang đứng thẳng dậy, bàn tay còn run rẩy vịn vào cánh tay Phan Trần. “Không sao, cảm ơn bạn nhiều” Phan Trần cười rạng rỡ “Thật là không sao à? Mình phải cảm ơn chứ, chỉ còn một tý là tiêu đời cả xe. Hương Giang khi nào cũng kỳ lạ”. Lần đầu tiên sau một tháng chuyển đến thành phố này Hương Giang mỉm cười cùng một người bạn. Cả hai quyết định sẽ bắt taxi đến trường. Khi bước xuống bậc thứ 2 của cửa lên xe bus Hương Giang nghe từ phía cuối xe tiếng một người đàn ông gay gắt “chà, hụt rồi”. Nàng kinh hãi quay nhìn lại, người đàn ông chùm áo măng tô sáng màu vẫn ngồi im trên băng ghế, đầu cúi sau tấm dựa của băng ghế trước. Một vài tiếng tit tit nhỏ như phát ra từ một trò chơi điện tử. Đó là người duy nhất còn ngồi lại trên chuyến xe bus. Bình tĩnh đến lạnh lùng. Phía xa, đoàn tàu chỉ còn để lại trên lớp sương dày làn khói đen mùi dầu xăng khen khét. Lại là mùi hăng hăng ấy, mùi rượu Bordaeux xông vào mũi Hương Giang thoang thoảng, chan chát, sóng sánh màu rực đỏ của máu.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

- Anh tài ơi dừng lại đoạn đường giao kia dùm tôi nhé.

Tiếng Phan Trần cắt ngang câu chuyện dang dở của hai người trên chiếc taxi tới trường. Hương Giang tròn mắt nhìn Phan Trần: “Ủa, sao bạn không tới thẳng trường luôn. Từ đây tới trường con tới hơn 2km”. Phan Trần cười gượng, không nói gì cho tới tận đoạn đường giao mới quay sang Hương Giang: “Bạn tới trường trước đi, mình có chút việc riêng nên đến sau. Có lẽ chỉ tham gia được từ giờ học thứ 2”. Phan Trần nháy mắt tinh quái rồi đưa cho nàng chiếc khăn len dày lúc trước mang trên cổ anh. “Bạn mang cái khăn này nhé, cái khăn cổ của bạn bị mắc vào tay vịn xe bus rách mất rồi. Chưa bao giờ thấy bạn rời khăn ra, nên mình nghĩ bạn sẽ cần. À, mới khoảng 1 tháng chưa thấy bạn rời khăn”. Phan Trần cười dịu dàng rồi chạy băng vào lối đi bên đường có hàng rào kết bằng những cây ô – rô cao lưng chừng xanh mướt. Hương Giang thấy lòng mình ấm áp. Chiếc khăn len màu rêu của Phan Trần cạ vào đôi má hồng rực của nàng gai gai nhưng ấm lạ lùng.

Bức tượng đồng (P4)


Phần 4: 23h56p

Reng ... reng ... reng ...

Tiếng chuông điện thoại réo lên từ chiếc điện thoại để bàn lẫn vào giấc ngủ chập chờn của Hương Giang. Tại sao lại có ai mất lịch sự tới nỗi gọi đến nhà nàng vào giờ này nhỉ. Cơn ngái ngủ kéo nặng mí mắt Hương Giang nhưng nàng vẫn mơ hồ với tay về phía điện thoại:

- Alo, tôi đang nghe.

Giọng một người đàn ông trầm ấm vang vang bên kia đầu dây:

- Tôi có làm mất giấc ngủ của em không?

Cô gái càu nhàu và lạnh lùng:

- Ông đang làm thế.

Gã cười vang

- Em có thể ngủ trước ngày Tình nhân một cách ngon lành cơ à?

Hương Giang lạnh lùng:

- Đương nhiên và hơn thế nữa. Tôi không có dự tính cho ngày Lễ tình nhân. Có lẽ anh đang say hoặc lộn số.

Gã cười thành tiếng, âm vang, ngọt ngào và ấm áp như một ly Vang đỏ:

- Vậy thì cho anh được viếng thăm em vào ngày lễ tình nhân và hãy trả công anh bằng một món quà. Biết đâu em lại nhận về nhiều hơn một sự cảm ơn nồng nhiệt.

Nàng tin tưởng vào một cuộc gọi đùa bỡn của một gã khùng thức đêm, nàng cần cắt cuộc gọi vô bổ này và tiếp tục giấc ngủ dở dang nên trả lời bằng một sự thách thức:

- Nếu biết được địa chỉ và có đủ lòng nhiệt tình, xin mời thưa quý ông say xỉn. Còn ngay bây giờ tôi cần đi ngủ.

Sau một câu dài những ngôn ngữ hoa mỹ như được trích ra từ trong bộ tiểu thuyết Ba người lính ngự lâm Hương Giang buông máy và vùi đầu vào những chiếc gối màu. Nàng buồn ngủ tới nỗi không nhận ra mớ âm thanh lộn xộn tiếng cười xa xôi, tiếng tit tit thường để người gọi để lại lời nhắn trên hộp thư thoại. Và cuối cùng là lời nhắn pha trộn lẫn tiếng cười âm vang, ngọt ngào và ấm áp như một ly Vang đỏ “Vậy là em nhận lời anh rồi nhé”. Xa xôi những tiếng gọi ấm áp của một người đàn bà xa lại vang vang “Hương Giang .... Hương Giang ...”. Nàng đang bị dìm vào một giấc ngủ chưa bao giờ lại kì quặc đến thế. Một thế giới chen lẫn của hiện tại và giấc mơ. Như thể gã Xich – Lop của thành phố đang chen chân vào trong cơn mộng mị của nàng. Biết rõ điều gì đó nhưng không thể ngăn cản nó đang trườn ra từ những ngóc ngách tối tăm của bóng đêm.

Bức tượng đồng (P3)


Phần 3: Cuộc gọi trong đêm

Tháng 2 là thời điểm thành phố ẩm ướt và lạnh nhất trong năm. Cái giá lạnh của tháng 2 kế thừa những đợt gió mùa đông bắc trong dịp cuối năm, đón những đám mây mang sương mù và hơi nước xám ngắt, nặng nề đẩy từ núi cao về và giam cầm cả cái rét Nàng Bân cho đến hết tháng 3 âm lịch. Tệ hơn nữa là có những đêm trời sẽ mưa lạnh hoặc ban ngày thì sương từ trên núi như những gã Xich-Lop ùn ùn chế ngự các ngả đường và trấn giữ cho đến tận gần trưa. Gã nhốt những nạn nhân của gã trong một mê cung bồng bềnh, hư ảo. Gã lạnh lùng với cả những tai nạn diễn ra trong vòng tay gã. Chính quyền thành phố thống kê đây là thời điểm nhạy cảm của ngành giao thông công chính “Thời điểm bận rộn nhất trong năm sau cả một thời gian các vị ngủ đông”. Và đêm nay mang điềm báo của cái sự - bận - rộn đáng nguyền rủa ấy. Vì lẽ trời đang chững lại như đóng băng bằng một tấm rèm nhung đen tối. Đó là khi Hương Giang trở về tới nhà thì cơn mưa đêm đã tạnh hẳn. Từ các ngóc ngách màn sương bủa vây nhẹ nhàng và thầm lặng.

Treo cái áo măng tô dày bám vô số những hạt mưa chưa kịp ngấm vào trong lớp lông giả Hương Giang thả mình lên ghế sô fa của gian phòng đọc sách. Ngay từ khi còn nhỏ nàng đã hay ngủ quên trên chiếc ghế dài này, như trong lòng ông nội. Điều đó có một ý nghĩa lớn với nàng, điều mà nàng chưa bao giờ có dịp chia sẻ cùng ai. Chiếc ghế vẫn được kê ngay bên dưới tủ sách ấm áp như một chiếc giường con. Đó là ký ức êm đềm nhất mà nàng còn giữ lại cho mình_Phòng đọc sách. Bố Hương Giang tái hôn cùng người bạn thanh mai trúc mã của mình 2 năm sau đám tang của mẹ nàng. Ông đã chuyển cả gia đình đến thành phố này theo đợt chuyển công tác. Nhưng quan trọng hơn nàng hiểu ông không thể quên được nơi tình yêu của bố và mẹ những năm tháng trong ngôi nhà cũ. Dẫu rằng như vậy, nhưng trái tim Hương Giang không khỏi tổn thương và cho phép mình coi người vợ thứ 2 của ông như mẹ đẻ của mình. Theo như cái cách mà anh trai của nàng dành cho mẹ hai. Ngôi nhà mới cổ kính trong một khuôn viên có hàng rào cao và khuất tầm sau một thân bàng đại thụ. Điều duy nhất bố nàng đồng ý với con gái là giữ nguyên trạng thái của Phòng đọc sách. Đó cũng là nơi duy nhất ông hiếm khi đặt chân vào. Phố Quý tộc_cái tên nàng tự đặt bởi những ngôi nhà nhỏ cổ kính và khá cũ kỹ. Một khu phố đặc biệt bởi người ta không hay nhìn nhau, người ta kéo rèm rất sớm và chỉ sau 21h là tất cả thành phố thuộc về ông chủ bóng đêm. Những ngày đầu chuyển về khu phố nàng thực sự tìm thấy một nét đồng cảm mạnh mẽ. Bởi nó im lặng như nàng. Chỉ duy nhất có một đôi mắt đã nhìn theo nàng cả đoạn phố dài xám ngắt vào ngày đầu tháng trước cho đến tận khi vào giảng đường. Đó là khi chiếc xe tải chở đồ ngang qua nhà Phan Trần. Ngay lúc Hương Giang cảm thấy như có một luồng điện bí ẩn chiếu vào mình thì nàng bắt gặp ánh mắt của Phan trên ban công nhà anh ta. Ánh mắt đăm đăm nhìn nàng cho tới tận khi chiếc xe rẽ ở đoạn cuối con phố. Phan trở thành hàng xóm cách nàng một dãy nhà và thành bạn học chung trên giảng đường vào ngày hôm sau khi nàng gặp Phan trên bậc thang dẫn từ Hành lang tối sang Phòng đa năng. Phan cười khi bắt gặp sự ngạc nhiên trên đôi mắt Hương Giang, nhưng ngay tức khắc như một bản năng của loài Báo đen nàng trở nên trầm tĩnh và xa lạ.

Đặt Bức tượng đồng lên khoảng trống lớn trên giá sách Hương Giang ngắm nhìn món quà Valentine tự tặng cho mình. Đó là một bức tượng một nữ nghệ sỹ bán thân đang kéo vĩ cầm tuyệt đẹp. Bức tượng là một sự khổ công của người nghệ sỹ điêu khắc mô tả tinh tế từng sóng tóc như đang tuôn chảy theo bản nhạc, đường cơ trên cánh tay kéo đàn, những ngón tay căng lên bấm trên những dây đàn điệu nghệ. Đôi mắt người nghệ sỹ chơi vĩ cầm khép hờ nhưng trên đôi môi là một nụ cười bí ẩn. Hương Giang chăm chú nhìn những nút bấm phím của tạo hình để tìm ra tên bản nhạc. Nhưng nàng chịu thua, kiến thức âm nhạc của nàng có lẽ chưa đủ để nhận ra ngay tức thì bản nhạc người thiếu nữ đang chơi. Tâm tưởng nàng chạy nhảy về quá khứ khi ông nội chơi những bản nhạc êm dịu trên chiếc đàn vĩ cầm theo ông trên chiến trường đầy khói lửa. Ông nội dáng dấp thư sinh và chơi đàn vĩ cầm. Đó là hình ảnh trong sáng đến tinh khiết trong tâm tưởng của nàng. Nàng để mặc cho hoài niệm ru ngủ mình. Những ngày này nàng hoàn toàn tự do, anh trai nàng đã về quê chơi còn bố mẹ nàng có lẽ đang đắm chìm trong ánh nến ấm áp tại khu nghỉ dưỡng tận Hạ Long. Họ đi tìm nắng ấm cho đợt rét Nàng Bân đang sầm sập kéo về tại thành phố núi. Không gian đang giãn ra trong tiếng nhạc êm ái. Hương Giang chìm vào giấc ngủ tự bao giờ.

Thứ ba, ngày 06 tháng mười năm 2009

Bức tượng đồng (P2)


Phần 2: Cửa hàng D, số 5, Quảng trường 7

Đồng hồ chỉ 20h30p. Hương Giang nhìn ngó cẩn thận và cẩn trọng băng ngang qua Quảng trường. Một vài cửa hàng đã đóng cửa trả về cho đêm đen cái tĩnh mịch rợn ngợp. Vỉa hè ở đây có nét đặc trưng là đã cả trăm năm nay chưa thay mới. Tất cả đá lát đường đều từ những tảng đá bào mòn xanh biếc lấy từ khu thung lũng phía sau thành phố. Hai dãy phố những cây bàng cổ thụ chưa ra lá mới trơ xương trần sừng sững trùm bóng lên những tòa nhà cổ có những ô cửa sổ kéo rèm kín mít. Họ đi ngủ thật sớm. Như thể chạy trốn màn đêm.

Không quá khó khăn để Nàng tìm thấy địa chỉ Cửa hàng D, số 5, Quảng trường 7 mặc dù nó bị lọt thỏm hẳn giữa hai tòa nhà lớn của Khu nhà Quý Tộc. Hương Giang hơi hồ nghi. Khu nhà Quý Tộc là tổng thể những tòa biệt thự cổ kính mang một dáng vẻ kiêu sa và kỳ vĩ. Sự hào nhoáng, xa hoa của Khu nhà Quý Tộc là bởi chúng không du nhập bất kỳ một sản phẩm nào là bình dân. Vậy nhưng cửa hàng tồi tàn này lại chen vào giữa hai tòa nhà này. Nếu bình thường thì chắc chắn hai hộ gia đình này đã tìm mọi cách để hất cẳng căn nhà ọp ẹp này nếu không muốn nói là sẽ thiêu rụi nó.

Không có chuông và cánh cửa cũng chỉ khép hờ, trên cánh cửa gỗ cũ kỹ có dòng chữ “Tự nhiên vào – Ra đóng cửa”. Hương Giang e dè đẩy cửa bước vào. Một không gian đặc quánh màu vàng chanh ảm đạm từ luống sáng duy nhất trên chiếc đèn bóng tròn kiểu cũ tít tận góc phòng và bị các giá sách cao chạm trần nhà che khuất. Khắp nơi những đống sách cũ bám bụi như thể cả trăm năm chưa có ai đụng tới chúng. Phía quầy Bar nhỏ một người đàn ông già nua có gương mặt cáu kỉnh ló mặt ra khỏi vùng tối đăm đăm nhìn cô gái. Nước da vàng ệch, đôi mắt trũng sâu mệt mỏi và cái miệng như một đường kẻ của ông già dưới ánh sáng ngọn đèn càng trở nên ma quái. Nàng chưa biết nên bắt đầu như thế nào thì ông già đã cất tiếng:
- Cô đến mua Bức Tượng Đồng phải không?
Hương Giang đáp lời như một phản xạ:
- Sao ông biết cháu đến tìm Bức Tượng Đồng ạ?
Dường như không bận tâm đến suy tư của Nàng ông già mất hút sau quầy Bar vài giây rồi trở lại với 1 chiệc hộp gỗ nhỏ trên tay:
- Của cô đây, bao gồm cả quà khuyến mại là một dây chuyền có hình thánh giá như trong Quảng cáo.
Hương Giang nhận món đồ và không quên kiểm tra lại Bức tượng thật nhanh. Nàng mau chóng trả tiền cho ông già. Nàng muốn nhanh nhanh thoát khỏi không gian hạn hẹp và khó thở này, thứ ánh sáng ma quái này, người đàn ông lạnh lùng này. Có lẽ vật duy nhất khiến nàng thấy thanh thản khi đến địa chỉ này chính là Bức Tượng Đồng nàng vừa mới sở hữu chỉ vài phút trước.

Ngoài đường gió bắt đầu quay cuồng dữ dội hơn. Mưa thêm nặng hạt. Đêm nay chắc sẽ lạnh lắm. Hương Giang hít một hơi dài. Con đường về nhà sẽ ngắn hơn và dễ dàng hơn vì nàng đã chọn được cho mình món quà Valentine ưng ý. Gió ù ù thổi trên chiếc mũ màu đỏ Bordeaux. Nàng chợt bất giác xoay người quay lại nhìn cửa hàng. Một khoảng tối đen. Nàng thấy gai lạnh chạy dọc sống lưng. Mới chỉ một phút trước cửa hàng còn hắt ánh sáng mờ ra ngoài vỉa hè và ông lão ma quái còn lúi húi bên quầy Bar. Nhưng giờ đây trước mắt nàng chỉ là một khoảng tối mênh mông. Cứ như thể căn nhà biết chớp mắt và 2 cái cửa sổ là hai con mắt đã đóng khép hoàn toàn, ngay lập tức khi nàng đặt chân ra tới vỉa hè vậy. Trên một cành bàng xòa xuống hiên chiếc biển hiệu tồi tàn “Cửa hàng D, số 5, Quảng trường 7” lay lay trong gió như trêu ghẹo, mời mọc, khiêu khích. Thoang thoảng trong không gian một mùi quen thuộc, mùi rượu Bordeaux.

Nàng rảo bước thật nhanh trên vỉa hè đá xanh hướng ra Quảng trường để bắt kịp chuyến xe Bus cuối cùng trong ngày. Lúc ngang qua ngã tư Hương Giang hướng cái nhìn về góc ngã tư nơi vụ tai nạn vừa xảy ra. Ánh đèn vàng trong màn đêm đen đặc trùm lên chiếc xe tải trắng nhợt nhạt như màu xe tang. Im lìm. Người ta đã mang người đàn ông khoác chiếc áo măng tô màu thanh thiên đi. Chỉ còn vương trên nền đất ẩm dấu vết của xăng dầu rỉ ra từ chiếc xe. Cả dấu máu như cũng bị mặt đất nuốt gọn. Hay tại trời tối quá chăng? Hương Giang cố để định thần lại. Người đi đường càng thưa thớt hơn. Giá lạnh càng giá lạnh hơn. Mùi quen quen phang phảng trong không khí. Nàng không dám nghĩ thêm vội vàng cất bước.