Em nhấn chìm anh trong đôi mắt đen huyễn hoặc màn đêm
Mời gọi và khiêu khích
Anh băng mình trên dòng sông thăm thẳm
Chỉ có ánh sao ào ạt vỡ tan
Anh không dám đến gần hơn
Bởi ngoài ánh mắt huyền huyễn hoặc màn đêm
Gương mặt diệu kì của em là đóa hoa cúc vàng ám ảnh
Giữa thiên đường và địa ngục
Đâu là em?
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ch
ị ấy và Em giống nhau. Cả hai có gương mặt của một đóa cúc vàng diệu kỳ và băng giá. Cái lạnh lùng và kiêu sa ấy cứ nhởn nhơ không sao để ai hái xuống được. Hắn trầm tư bên tách cafe tự pha cho mình ngóc cổ ngắm những ngôi sao đêm rộ nở giữa đêm hè oi bức.
“Nhóc! Anh bảo nhé, nếu em là anh em chọn ai giữa chị và cô thư ký chân dài anh mới tuyển được?” (Cười chờ đợi)
Em tròn mắt, soi vào đáy cốc cafe sóng sánh
“Chọn chị ấy, đơn giản thế mà anh cứ lần chần”
Hắn cũng cúi mặt soi trong đáy cốc, có vài vì sao lung linh rơi vào màu đen của cafe tan trong đêm. Hắn bâng khuâng. Ở cái tuổi “già như quả cà” này mà sao quyết định một lời cầu hôn với Hắn lại khó khăn đến thế. Cái vị trí của tình yêu, sự ngưỡng vọng, cầu toàn. Mọi thứ chênh vênh và vô định.
Hắn đã già rồi. Sang đến tuổi ngấp nghé 40, đổ vỡ vô số những cuộc tình chóng vánh có, đậm sâu có, nhạt toẹt cũng có rồi sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân chớm đến nữa. Chẳng đâu vào đâu. Có khi hắn ngỡ mình là kẻ đi lạc từ thế giới của những chàng ngự lâm sang thế giới của những kẻ máu lạnh được nặn bằng sáp nến hay thạch cao gì gì đó. Với vẻ điển trai, lãng mạn, lạnh lùng và giàu có hắn quơ vội đâu chẳng ra một nàng chịu về chăm chút cho cuộc sống của hắn bớt quạnh hiu. Nhưng, hắn đã luôn rụt rè. Giống 1 con thú bị thương, biết sợ và cảnh giác. Con thú trong hắn sợ nhưng gầm gào đòi giải thoát. Thế nên, hắn có vô số những cuộc tình.
Ngày hắn gặp chị là một ngày mùa thu cớm nắng. Cảm giác ban đầu gặp chị là chị giống một đóa hoa cúc vàng. Hắn thấy hẫng hụt và bâng khuâng. Hắn trở về cười nhạt vào mũi Em rồi hừ giọng
“Này, sao giới thiệu một thiên thần cho ác quỷ.”
Em cười rạng rỡ:
“Thì thiên thần đến để xá tội cho quỷ dữ. Anh nhiều tội quá, lội xuống ao không hết được.”
“Nàng ấy là một bông hoa cúc vàng Nhóc ạ. Anh thì chỉ thích hoa hồng đỏ rực thôi”
Hắn cười ha ha. Bỏ lên sân thượng.
Chị đẹp một cách kiêu sa. Hắn nói, hoa cúc mang thờ thôi không mang tặng người yêu. Hắn chỉ khen chị đẹp, bởi đẹp nhiều nghĩa: duyên dáng + xinh đẹp + khéo léo +... Nhưng Hắn khen những nàng khác xinh. Hắn mất dạng sau những lần gặp chị rất lâu. Sau cái lần thứ 47 như thế thì chị chỉ call vài lần rồi không giải thích, chị thu mình im lặng giữa cuộc sống bộn bề và với Em của cả hai người.
“Anh đừng có vớ vẩn. Người đẹp mà ko yêu chỉ linh tinh với người xinh”
Hắn cười nhăn nhở
“Đẹp nên mới ko yêu. Đẹp như hoa cúc để thờ, anh không đủ tinh khiết để yêu”
Chị đến thăm nhà. Mang theo đóa hoa thơm cho Em và một tấm thiệp hồng. Em ồ lên ngơ ngác và hạnh phúc. Chị hỏi “Ma Vương đi đâu Kưng?” Em tảng lơ chạy đi lấy nước. Một giọt nước mắt loang vào ly nước. Em lau nhanh và lại cười.
Hôm ấy Hắn không về nhà. Rồi cả tháng sau Hắn không về nhà. Ngày nào Em cũng gửi sms và Email. Nhưng không làm lu loa lên, vì chắc chắc Hắn đang ở đâu đó rất gần và vì Em thấy mình như thế.
Ngày ... tháng ... năm ..
“Nhóc, lát qua cửa hàng mua dùm anh cái cạo râu nhá. Mọc dài tới ngực rồi. Chán thế chứ”
Buổi chiều luống cuống lăn trên cỏ úa.