Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

"Bỏ đi"

2h a.m

Nàng nói hụt hơi và nghẹn ngào trong điện thoại:

- Mình chết mất. Hắn nói "bỏ đi". Chỉ thế thôi, rồi hắn ngắt điện thoại.

Nàng nghẹn ngào khóc, không thành tiếng. Sợ ba mẹ phát hiện ra. Nỗi niềm ái ngại của nàng chốc lát loang rộng như máu tan trên biển xanh. Mình không kiềm chế dc cơn giận:

- Mấy lần rồi. Bỏ nữa sao mà sinh em bé? Nói chia tay đi cơ mà. Sao cứ tiếc mãi. Rồi chỉ khổ mình thấy chưa?

Nàng im ắng. Sợ người mình tin tưởng nhất sẽ ko thèm nghe và giúp mình nói.

- Mình xin lỗi

Có lẽ đây là lần mình nhẫn tâm nhất trong cuộc đời:

- Có cách nào khác. Mình cũng xin lỗi, nhưng cậu phải bỏ đi thật. Mình sẽ đưa cậu đi.

Nàng im lặng rất sâu:

- Có đau không?

9h15 a.m

Nàng luống cuống chạy theo sau trên những bậc xi măng ẩm và lạnh của khu BVPS. Chen chúc người, những người bụng bầu vượt mặt đi khám định kỳ, những người không rõ tình trạng và những gương mặt trẻ con như Nàng. Gương mặt căng thẳng của Nàng tố cáo sự thật.

- Cởi quần ra. Cởi hết ra xem nào. Cô đợi tôi cởi giúp à? Thế cái lúc cởi ra với nó cô có xấu hổ không?

Nàng cắm môi gạt những uất ức. Bà BS vẫy tay gọi mình.

- Ca này căng đấy. Có cần cô đưa giúp sang phòng thủ thuật không?

Mình hiểu ý dúi vào tay vị Từ mẫu vuông giấy “Trăm sự nhờ cô giúp cho”. Có cái vuông giấy Nàng được nâng niu hẳn lên. Cô y tá trẻ măng vừa nhai kẹo dâu vừa đưa cho Nàng một bọc BCS và chiếc váy. “Em thay đi. Chị cho cái này, lần sau khỏi phải lo không an toàn nhé”. Nàng luống cuống “Em không định ...” “Giời, các cô chưa ráo máu đã aloxo. Tôi lạ gì, thôi thay váy đi nhanh cho”

Nàng cúi nhìn đôi chân nhỏ nổi gân xanh gầy guộc. Đôi chân gầy cả năm nay đi sớm về khuya vụng trộm. Đôi chân không còn đeo cái dây bạc Hắn mua “Tặng lắc chân là muốn cầu hôn em đó”. Đôi chân đan vào nhau trong chiếc váy hoa đỏ thẫm trên nền trắng đục bẩn thỉu. Ngày còn nhỏ Nàng thường khoác cái màn tuyn Trung Quốc giả làm cô dâu. Nàng múa như cánh bướm trên khoảng sân trước nhà vương vãi tiếng cười hồn nhiên. Khi vào trung học thi thoảng nàng ngơ ngẩn nhìn những chiếc váy cưới trong tiệm không biết chán. Năm ngoái khi Mắt Nâu lấy chồng nàng cứ vân vê làn khăn voan mỏng. Trong một thoáng nàng đánh rơi một giọt nước mắt lên thảm đỏ. Rất nhanh, chỉ đủ để mình trộm trông thấy. Nàng xứng một chiếc áo cưới như thế. Và Nàng xứng nhiều hơn thế.

- Nguyễn Phương Lan ... Phương Lan ...???

- Dạ, em đây ạ. (Mình thưa dùm nàng). Nàng giật thót tim, có lẽ Nàng chưa nhớ được cái tên giả của mình.

- Đầu óc đi đâu mà ngồi ngay đây không thưa hử. Mau vào đi. Cới cả quần lót ra ... Cô e thẹn cái gì. Lúc sướng thì ai sướng cho?

Nàng ngoái nhìn mình. Không phải là sợ đau. Ánh mắt nàng chứa đựng nỗi niềm chua xót và nuối tiếc. Sự tội lỗi, ăn năn. Nàng đợi điều gì đó khó khăn từ mình. Như con tàu tuột mái chèo giữa biển khơi.

- Không đau đâu. Mình hứa.

Người ta đẩy băng ca của Nàng ra sảnh. Trông Nàng tái nhợt. Để cô Y tá đi khuất, Nàng bật khóc nức nở.

- Nín đi nào. Không có máu non lên não là thiên đầu thống thì chết. Nín đi. Cậu ăn trứng đi nhé ?

Nàng lắc đầu.

- Ko ăn. Tự phạt mình. Hình như máu ra nhiều lắm. Mình không biết nữa, mình không biết phải làm sao ....

Nàng ngất đi, người ta phải đưa Nàng vào phòng cấp cứu.

xyz h a.m

sms1: “Mình xin lỗi. Mặc dù cậu là người duy nhất mình tin nhưng ngay lúc này mình không muốn ở bên ai cả”

sms2: “Hắn sms cho mình. Hắn đi tìm mình. Nhưng mình hứa, mình không muốn ở bên ai lúc này cả”

1h23p a.m

- Alo,...

- Em xin lỗi, em là người Mail cho chị hôm kia. (Nàng nghẹn giọng)

- Uh, vậy em có chắc là em muốn bỏ em bé đi không? Anh ta nói muốn ở bên em và lo cho 2 mẹ con mà?

- Ko, hôm qua anh ấy nói với em là “Bỏ đi”

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Mình không biết cậu ở đâu và Hắn cũng thế. Mình thì đang đợi cậu, nhưng Hắn thì không chắc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét