Cô ấy đẹp dịu dàng, đôi môi cô ấy đậu một nụ cười tươi rói như đóa hoa chớm nở trong buổi sớm mai. Cử chỉ của cô ấy cũng thật duyên dáng lúc cô ấy hướng dẫn khách lên lầu. Thướt tha trong tà áo dài màu hồng sậm cô ấy càng quyến rũ hơn. Mình nhìn cô ấy nở một nụ cười mà có người nói là “thân thiện nhất” của mình, hất nhẹ cái cằm và nói:
- Mình lên lầu 5 gặp bạn C phòng HC nhé, mình có hẹn rồi.
Vẫn giữ nụ cười quyến rũ ấy cô nói:
- Bạn để lại chứng minh thư nhé.
Mình thật chủ quan, mình quên ko mang theo CMTND. Tệ quá. Nhưng mình quen biết cô ấy mà. Mình đã sang đây 4 lần rồi và còn trò chuyện với cô ấy khá nhiều. Mình tự tin cười
- Nè, mình xin lỗi nha mình ko mang theo CMTND. Có thể đặc cách cho mình dc ko?
- Không được, nguyên tắc mà. Mình đâu có biết bạn là ai, đúng ko?
- Ah, thế này nhé. Bạn biết mình là bạn của C mà. Mình cũng có giấy giới thiệu nữa.
Mình show giấy giới thiệu. Cô ấy xem chăm chú và cười thật tươi. Một tín hiệu may mắn cho mình đây.
- Ko dc rồi. Giấy này ghi là “Bà CTH đến nhận giấy tờ, công văn”. Chỉ thế thôi, mà phải có CMTND thì mới biết bạn có đúng là Bà CTH ko chứ.
- Nè, mình có giấy tờ xe đấy, có được ko?
- Cũng không được
Cô ấy cười duyên dáng lắm, như đóa hoa bách hợp ấy. Mình nhăn nhó.
- Thế mình đọc số CMTND và ngày cấp nha. Hoặc mình nhắn các bạn bên mình fax bản foto sang giúp cho có được không?
- Bạn làm ơn giúp mình đi. Bạn phải xuất trình bản gốc. Còn nếu không, mình đang làm việc. Được ko?
Cô ấy nhìn mình chờ đợi và sâu sắc lắm. Đôi mắt đẹp ấy làm mình phát điên. Trời ơi, ai cũng có thể chết chìm trong đôi mắt và nụ cười đậu hững hờ trên đôi môi cô bé lễ tân ấy. Mình đành lui ra ngoài sảnh định bụng bấm số fone nhờ C can thiệp. Đúng lúc ấy PTGĐ công ty đi vào, ông ấy cười chào mình rồi bước phăng phăng vào sảnh lớn tiến lên gác. Mình gọi giật theo. Và bất đắc dĩ ông quay lại, nhìn mình chăm chú cho hết câu chuyện mình lỡ bỏ quên CMTND. Ông lặng lẽ ngoắt tay yêu cầu mình bước theo sau. Lúc ngang quầy lễ tân mình có liếc sang nhìn cô ấy. Cô ấy vẫn giữ nụ cười xinh đẹp và mê đắm ấy trên môi. Mình theo chân ông PTGĐ đang sải những bước dài qua sảnh lớn một cách mạnh mẽ, ko xuất trình giấy tờ gì hết. Lên tới tầng 5 mình thở bằng tai và tks ông rối rít. Ông cười nhạt, chắc ông tự hào vì ông là chủ công ty mà. Nhà ông thì ông đi kiểu gì chẳng được.
Mình tự nhủ, mình là công dân gương mẫu mà nhất định từ giờ mình tuyệt đối ko đc quên CMTND. Nó phải là vật bất ly thân của mình. Mình thề. Mình ko thể làm tổn thương đóa hoa đẹp kia dc và mình càng ko cho ông PTGĐ cái cơ hội được lên mặt trước cái dinh cơ đồ sộ của nhà ông.
Mình thật là có lỗi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét