Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

NHẬT KÝ KẸO SỮA (LỚP 4-V)


Bị phát giác
Sáng hôm sau. Chiến thuật được triển khai khi lớp tro trắng Kẹo sữa khéo léo thả vào cốc nước của cô giáo. Cô chẳng nghi ngờ gì nên uống hết cả. Thế nhưng cô bé lại cảm thấy một điều tồi tệ. Lỡ chúng nhầm thì sao.
Buổi chiều cả bọn lại tập kết ở nhà Tí. Cô Hoa đi bán vải ở chợ Thái cả ngày, dượng Bảy thì bận ngoài hàng thuốc, vả lại Tí đã thỏa thuận ông nên để chúng ở nhà học hành với nhau nên dượng không còn ghé về nhà thường xuyên như những ngày đầu nữa. Khi ba đứa đến thì Tí xách xô đi câu. Nó đóng bộ xà lỏn rồi ung dung vác cần câu đi. Hôm nay cũng ít bài nên một loáng là ba đứa đã xong hết đám bài vở. Cất tập sách lên cái giá cao, Kẹo sữa miên man ngắm con mèo mướp lười nhác nhà Tí
-          Này, có khi nào Tí giống con mèo lười kia không nhỉ? Có khi nào cô giáo không phải là ma? …
-          Mình đi “nghiệm thu” kết quả của Tí đi – Jim đề nghị
Thế là chúng đóng vai thám tử, cùng nhau ra nhà cô giáo. Cái ao vắng hoe, chẳng có ông câu nào, nên dĩ nhiên là ngư ông Trần Tí không có mặt. Nhà cô khép hờ cánh, chiều vắng học sinh nên cả khu trường như đi ngủ. Qua cánh cửa gỗ bọn trẻ thấy có một dáng đàn ông cao gầy đang đi lại trong nhà cô Mai, còn cô thì đang nằm trên cái giường nhỏ kê sát vách tường. Họ thì thầm trò truyện. Kẹo sữa mạnh dạn gõ cửa nhà cô Mai rồi cả ba đứa líu ríu kéo vào
-          Em chào cô, cháu chào chú. Cô bị ốm à?
-          Ừ, cô bị đau bụng thôi. Chắc cô ăn uống mà không chú ý.
Kẹo sữa nhìn gương mặt mệt mỏi của cô giáo mà ăn năn hối hận. Tí - kẻ lừa đảo đã bày trò tổ mối để lừa tụi nhỏ. Bất giác nó bưng mặt khóc, nước mắt trẻ con thi nhau tuôn trào. Dĩ nhiên, Mèo khoang cũng khóc theo. Kẹo sữa mếu máo xin lỗi cô giáo, nó cũng không ngại viết một bản kiểm điểm thật dài. Cô Mai và chú Hoàng (chồng chưa cưới của cô) chăm chú lắng nghe câu chuyện của bọn trẻ không khỏi bật cười. Cô hứa sẽ bỏ qua chuyện này, cô cũng không bắt trò nào phải làm kiểm điểm cả. Nhưng cô yêu cầu cả nhóm phải vượt qua được kì sát hạch vào cuối kì để còn vào học trường chính nữa, trong đó có cả Tí. Lũ trẻ líu ríu cảm ơn cô, hình như Mèo khoang có thề thốt hơi hăng hái nhưng rồi thì cả bọn cũng được đi về.
Tí về nhà, thấy các bạn đã làm bài xong cả thì hớn hở đặt cái xô nhỏ trống không xuống sân định chạy lại chép bài
-          Thế hôm nay Tí có bắt được con ma còn ở trong nhà cô Mai không? - Kẹo sữa hỏi
-          À… còn chứ, thi thoảng nó vẫn bay lượn loang quanh. Nó còn nhìn ra bờ ao xem có ai chú ý đến mình không nữa. Khiếp lắm – Tí thở dài
-          Để mai Jim đi canh ma cho Tí ở nhà học bài nha, nếu không cả nhóm sẽ bị trượt kì sát hạch đó .
-          Uầy, không sao đâu. Phần khó khăn cứ để tớ lo cho
Kẹo sữa vốn có uy của cô lớp trưởng đanh đá chống nạnh lên cao giọng the thé nhìn Tí:
-          Thôi ngay đi nhá. Cậu mà không lo học thì tớ sẽ bảo cả lớp cho cậu ra rìa. Tớ đã biết tỏng âm mưu của Tí rồi, thú tội hay không?
Tí ớ ra vài giây rồi nhe hàm răng trắng xinh đều tăm tắp như bắp. Nó gãi đầu gãi tai. May mà thời gian ăn cóp bài cũng chỉ hơn 1 tuần, không thì hậu quả thật khó lường. Kẹo sữa rầu rĩ ra mặt, thời gian trôi nhanh quá là nhanh. Chúng nó sắp lớn hết cả rồi. Kì này là những bạn chưa vào đội sẽ vào đội hết rồi đây. Và hết thời gian để ngắm nhìn cả rặng xoan đào, để gặp cô Mai cuối năm cô đi lấy chồng ai mà biết được cô sẽ đi về đâu cơ chứ.
Buổi chiều trôi chầm chậm, Tí cũng làm xong được bài tập của mình dưới sự dẫn dắt của ba đứa bạn. Thi thoảng chúng cãi nhau ỏm tỏi cả lên phải đến lượt Kẹo sữa chỉnh đốn tinh thần bằng một tiếng quát chói lói mới mong dẹp loạn.
Trần Tí
Không một ai trong lớp lại vui hơn Tí cả. Nó đã vượt qua kì sát hạch với điểm số không thể tin: 7 điểm toán, 6 điểm Văn, 7 tiếng anh. Bé Thảo, Hùng Cường, Kẹo sữa và Jim vẫn đứng đầu danh sách, điều ấy chẳng phủ nhận. Nhưng niềm vui to lớn nhất phải là Trần Tí. Cô Mai đã rất xúc động và trao cho nhóm Bạn cùng tiến của Kẹo sữa một món quà lưu niệm mua bằng tiền lương của cô là bốn con mèo sứ trắng tinh, Mèo khoang thích lắm vì nó là Mèo mà. Còn một thời gian ngắn nữa là cả lớp sẽ thi lên lớp 5. Phải chăng vì thế mà cứ sau độ tan trường là Kẹo sữa thấy lòng mình cũng rất buồn. Trưa đó Kẹo sữa đi bộ về cùng Tí, Tí nhảy chân sáo, nó không thể kìm giữ được niềm vui, giống như là sau này nó không bao giờ định kìm giữ nước mắt. Đến cổng nhà hai đứa trẻ đã nghe tiếng cô Hoa chao chát
-          Anh tưởng là tôi không dám à? Sống với anh như là sống với lão già keo kiệt. Tôi sẽ đi trước khi còn quá muộn.
-          Cô cút đi. Nhưng đừng có tưởng là qua mặt được tôi nghe chưa. Cô dan díu với cái thằng Hưng xồm thịt lợn, cả phố họ đang đồn ầm lên kia kìa
-          Cần gì nghe ai đồn. Đúng rồi đấy.
Tí tắt ngấm nụ cười trên môi. Kẹo sữa chỉ biết đứng trân trân nhìn Tí, nó thấy một giọt nước mắt to tướng lăn ra trên khóe mi của Tí, rồi lại thêm nhiều giọt nước mắt nữa. Nó muốn với tay ra lau hoặc xiết bàn tay Tí vào tay mình nhưng nó lại chỉ đứng lặng. Tí xua tay đuổi Kẹo sữa về. Nó cố nặn ra một nụ cười và nói một câu cực kì người lớn:
-          Kẹo sữa về đi nhé, mình ổn mà
Trần Tí vẫn đến lớp đều đều nhưng không mấy khi nó ngỗ ngược lên nữa, nó vẫn giữ thói côn đồ hư hỏng đấy với bọn lớp khác hoặc bọn trẻ đường phố. Nghe câu chuyện bên mâm của Bà với bố mẹ thì Kẹo sữa mới biết cô Hoa đã bỏ cả Tí lẫn dượng Bảy để theo ông Hưng xồm vào Nam. Người ta đi Nam nhiều quá khiến đôi khi Kẹo sữa cứ ngỡ nó là một mảnh đất hứa hẹn của người lớn. Dượng bảy là người tốt, dượng nuôi nấng Tí và không nỡ để nó thiếu thốn điều gì. Đôi khi Kẹo sữa bắt gặp trong cái nhìn khắc khoải của Tí một nỗi thèm khát mỗi khi nó tới chơi nhà mình, nó không thấy tự hào nhiều nữa, mà thấy lòng bồn chồn và khó chịu. Bốn đứa thân nhau hơn, có lẽ lạnh nên người ta co nhau lại để tìm hơi ấm.
À ơi,
Khói lên trên trời, lẫn vào mây trắng, mây xanh
À ơi,
Con đường nhỏ nhỏ bỗng thành hư không …

----------------------------------------------------------------------------------./
Kết lại
Chẳng bao giờ bọn trẻ lớp 4H được biết chúng chính là những đứa trẻ học giỏi nhất trường Tiểu học. Khi vào trường chính chúng bị chia nhỏ ra các lớp để tránh thiếu chỗ. Mèo khoang và Kẹo sữa vẫn cùng học một lớp. Jim một lớp. Tí thì về lớp gần cuối khối. Bọn trò trường chính thường hay chế diễu Lớp Bến Than cho đến khi chúng được nhận những tấm bằng khen.
Mèo khoang đã quen với Bà nội hơn, đôi khi nó cảm thấy bà còn yêu nó hơn cả Kẹo sữa. Nó ngày càng dịu dàng ra, hình như nó thích chơi với anh Đen lắm, nên nó cứ như đóng đô nhà Kẹo sữa vậy.
Hết lớp 5 Jim theo mẹ đi biệt xứ vì ông Ngoại Jim không qua khỏi trong tai nạn trên sông giữa mùa đông. Ông đã neo thuyền để nhảy xuống cứu một cô gái trẻ tự vẫn trên sông. Sông Cầu mùa khô cạn nước hằn lên màu bùn trắng mệt mỏi và ảm đạm. Jim đã khóc suốt một tuần dài. Mẹ nó bán căn nhà, bán con thuyền rồi mang nó đi. Jim chỉ kịp chạy qua nhà Kẹo sữa để chào cô bé, Jim dặn rằng
-          Rồi tớ sẽ trở lại để thăm Kẹo sữa. Đừng quên nhé.
Hết lớp 9 Tí bỏ học hành theo đám trai lông bông lên mạn ngược đãi vàng. Ông Bảy can khuyên sao nó cũng không nghe, nó lầm lì như một con trâu và mắt lúc nào cũng hằn những tia lửa. Nó đi biền biệt, người phố nói chắc nó nghiện ngập lang bạt hoặc sập hầm mà chết rồi cũng nên. Ông Bảy vẫn ở căn nhà cũ, ngày ngày bán ở hiệu thuốc đầu phố. Cái biển treo đã bạc cả màu. Tóc dượng cũng bạc như những nếp gấp cuộc đời. Ngày Tí đi nó cũng qua chào Kẹo sữa, một giọt nước mắt to đùng tuôn chảy trên đôi mắt dữ dằn, lớp 9 nó biết xấu hổ rồi nên nó qua nhà lúc chiều chập choạng túm lấy tay kẹo sữa dặn dò “Anh đi anh về anh sẽ qua nhà em chơi. Đừng có mà quên anh đấy nhé. Nhớ nhé” Cái nhớ nhé của Tí như thể là dọa dẫm, như thể là mong mỏi. Kẹo sữa không nói được gì Tí đã buông tay nàng ra mà đi lẫn vào bóng chiều nhập nhoạng.
Và họ đã hứa, nhưng chẳng ai quay về.

NHẬT KÝ KẸO SỮA (LỚP 4-IV)


Chiến thuật giải ma!
Tiết thứ hai ngày hôm sau là tiết của cô giáo chủ nhiệm kính yêu. Bọn trẻ đã có một cuộc họp của hội kín vào khoảng giữa tiết 1 và 2. Dĩ nhiên là khi Hội kín họp thì bọn trẻ khác tỏ ra quá đỗi ngạc nhiên, vài đứa lảng vảng xung quanh nhưng Tí đã trừng mắt đuổi đi. Bình thường Tí và Kẹo sữa toàn đánh nhau hoặc nghịch chơi tưng bừng giờ giải lao chứ đâu có làm bộ mặt hình sự như thế kia. Mèo khoang oai ra trò khi thấy đám trẻ xung quanh bức xúc khó chịu vì trò úp mở này và dĩ nhiên nó là tâm điểm sự chú ý. Nên nó càng làm ra vẻ bí mật, thi thoảng lại “chu choa” như thể là nghiêm trọng lắm. Jim và Kẹo sữa thì âu lo đến quên cả thở dài trước hành động lố bịch đó.
Vào đầu tiết hai, cô giáo Mai bước vào lớp. Sau khi nghiêm trang chào cô là Kẹo sữa để ý ngay đôi mắt thâm quầng của cô trên làn da trắng xanh yếu ớt. Nó vừa thương cô vừa căm thù con ma quá. Cô giáo nhìn lướt qua Kẹo sữa, bất giác nó thấy lạnh cả xương sống.
-          Để tình hình học ghép của các em thêm hiệu quả cô sẽ kiểm tra kết quả của các cặp học đôi. Kì kiểm tra này sẽ được tổ chức vào cuối học kỳ. Có phần thưởng hẳn hoi. Vì vậy, các đội hãy cố gắng lên nhé.
Cả lớp đồng thanh hưởng ứng. Cô giáo hướng đôi mắt vui vẻ nhìn về phía Kẹo sữa và Tí như khích lệ. Kẹo sữa rùng mình. Lát sau Tí truyền cho Kẹo sữa mảnh giấy nhỏ trong đó có dòng chữ:
“”Nó” bắt đầu hiện hình rồi. “Nó” đã phát hiện ra chiến thuật của chúng ta. Thế nên “nó” mới bày ra trò kiểm tra, kiểm chiếc này hòng khiến chúng ta không còn thời gian mà tập trung chống lại “nó””
Chiến thuật số 1 của Tí là:
“Theo dõi nhất cử nhất động của cô giáo”. Vì nhà tập thể của cô bên cạnh trường, ngay bên cái ao thế nên công việc theo dõi cô giáo thật là gian truân với lũ trẻ. Kẹo sữa vốn đã “tiêm” vào đầu óc ba đứa kia câu chuyện “Cô ba áo trắng” “chuyện chuột tinh” và cả chuyện ông Hiếng nên đứa nào cũng sợ Cô Ba. Tí là người-đàn-ông-mạnh-mẽ nên nó đã nhận phần khó khăn nhất nói trên. Tí sẽ giả là một người đi câu cá bên ao và theo dõi cô. Ba đứa còn lại lo ở nhà làm bài tập và chép bài giúp Tí. Dĩ nhiên là chúng đồng ý ngay. Ai lại đi canh cô giáo ở bờ ao vào lúc thanh vắng như thế cơ chứ. Nhưng để Tí đi một mình kể ra cũng áy náy lắm, nỡ mà Cô Ba nhấn chìm nó. Tí cười toe “không sao đâu, tớ là dân sông nước mà, yên tâm đi, tớ cũng mạnh mẽ nhất hội nữa” cả Kẹo sữa và Mèo khoang muốn lên tiếng phải đối Tí vì chúng cho rằng danh hiệu đó nên dành cho Jim, nhưng trong hoàn cảnh này nên hai đứa đành im miệng. Thế là, Tí đi một mình, tay vác cần câu với cái xô nhựa. Rất hùng dũng.
Chiến thuật số 2 của Tí là:
Cả bốn đứa cùng dung dăng nhau đi trong cái nắng đầu xuân trong trẻo và thoáng đãng. Vì Mèo khoang không có xe còn Kẹo sữa thì chưa biết đi xe nên lúc sáng Tí đã qua nhà đón Mèo khoang (nó nhận đón cô nàng vì ít nhất nó sẽ không bị Ông Quân đội nhà Kẹo sữa tóm được và dạy dỗ một trận). Jim qua đón Kẹo sữa. Có lẽ vì thế, bữa nay Kẹo sữa đã mất công cho kiểu tóc đuôi gà đến 15 phút.
Tí ca cẩm rằng Mèo khoang quá nặng cân suốt dọc con đường đất nhuộm một màu hồng. Những khoảng ruộng vuông vức mùa này đã phủ một màu xanh mướt mắt của hoa màu tháng ba. Bên mé cổng Chùa là hai cái ao tĩnh lặng, nước xanh màu rêu, hai bên bờ cỏ dại đã bung nở những đóa hoa xuân li ti không có tên trong ánh nắng mặt trời. Một cây gạo lớn thả vào khoảng không xanh trong những đóa hoa đỏ rực như thiêu đốt. Mỗi lần nhìn thấy hoa gạo nở là Kẹo sữa lại nhớ về câu chuyện mẹ kể có em bé nhà rất nghèo nhưng em thương Bà vô cùng, vì bà bị bệnh đau lưng nên em đã nghĩ ra cách nhặt những bông hoa gạo về làm thành một cái đệm cho bà nằm. Cây hoa gạo biết được điều đó nên nó đã ra rất rất nhiều bông, mùa xuân về hoa đỏ rực góc trời, cây còn còng mình xuống để em bé hái được thật nhiều hoa. Kẹo sữa luôn thắc mắc cách để làm một cái nệm hoa gạo, nếu nó biết nó sẽ làm cho bà một cái, mẹ một cái, bố một cái, mỗi anh em một cái, Mèo khoang và Jim nữa … dù rằng như thế sẽ rất tốn hoa gạo. Nhưng Kẹo sữa tin rằng có rất nhiều cây hoa gạo.
Kẹo sữa đong đưa đôi chân rồi đề nghị đạp bo với Jim. Jim đồng ý ngay, vì ăn ý và có thêm cộng lực nên một tẹo là hai đứa đã bỏ xa Tí với Mèo khoang. Jim đành phải dừng hẳn xe lại để đợi hai con rùa. Nắng đã lên hồng một dải phía trời đông, hôm nay sẽ lại là một ngày nắng vàng thơm. Tí đã vừa đến, cáu gắt ỏm tỏi lên vì Mèo khoang đạp bo không nhịp nên đã khiến cái xe cà khổ của nó trật xích hai lần. Mèo khoang im thin thít, nó vốn sợ Tí, nhất là khi không có Kẹo sữa ở bên.
Đám trẻ dừng xe lại ngoài cổng nhà Thày Tàu. Ông ấy chẳng phải là người Tàu đâu, đó là tên của ông thầy phù thủy ở tận cuối làng Túc Duyên. Căn nhà lá cọ thấp và tối. Thày Tàu đang ngồi hút thuốc lào trong cái điếu nhỏ trước hiên, gà vịt đi lại loăng quăng trong sân nhà thày và ị linh tinh cả. Mấy con chó yếu bóng vía thì vừa sủa vừa lùi dần ra bãi sắn đang trổ lộc non biêng biếc. Nhác thấy lũ trẻ con thày đã cáu nhặng lên:
-          Mới bảnh mắt ra mà oắt con ở đâu ra đông thế này? Chúng mày định vào nhà tao xin xỏ gì hả?
Cả bọn co dúm lại, chỉ có Tí là dũng cảm nhất nó kính cẩn chắp tay vái thầy như mẹ vẫn thường làm ngày cúng lễ tuần rằm, mùng 1.
-          Dạ tụi con đến nhờ thầy xem, bắt dùm cho tụi con con ma.
Thày Tàu hào hứng lắm. Thày dọn xô điếu xoa tay đứng lên
-          Ma hả? được được. Ma là tao yểm một đạo bùa có mà chết cả hang cả hốc.
Thày đưa bốn đứa vài Điện nhà thầy, toàn một màu hồng hồng tối tăm, hương khói đã lên nghi ngút. Mèo khoang sợ hãi nép vào sau Kẹo Sữa. Cả bọn góp lại được 4.500 đồng thì đặt cả lên đĩa cho thày làm lễ, chắc thầy cũng chê ít nhưng thầy vẫn làm phép cho. Thày hỏi họ tên “con ma” và vài thông tin khác, viết cho đạo bùa rồi đưa cho Kẹo sữa lá bùa, đoạn thày dặn:
-          Đây là đạo bùa nhỏ nhé, về nhà con xé làm hai, đốt một nửa cho “con ma” uống là tức nó trục xuất khỏi người. Còn một nửa thì sau khi trục xuất khỏi người phải cất đi, mang theo người 7 tháng để tránh con ma nó lại chui ngược trở về. Nghe chưa?
Cả bọn dạ dạ, rồi đạp xe về. Kẹo sữa thấy lo lắng vô cùng. Nó sợ rằng sẽ không có cách nào cho cô giáo uống thuốc trừ tà được, nữa là bắt cô giáo mang theo đạo bùa bên người. Thôi thì đành phải “nước đến đâu xây cầu đến đấy”

NHẬT KÝ KẸO SỮA (LỚP 4 - III)


Những câu chuyện của mẹ

Chiều muộn, Kẹo sữa thu tập sách chào dượng Bảy và cô Hoa ra về, đương nhiên là sau khi hai đứa cong đuôi lên làm cho xong đống bài tập ngổn ngang. Chỉ có Dượng Bảy là hào hứng, còn cô Hoa có vẻ không thích trẻ con lắm. Cô mến Kẹo sữa nhưng cô hình như không tin là Tí chịu học hành tử tế. Kẹo sữa đã bị câu chuyện thần bí của Tí cuốn hút tới mức quên cả nhiệm vụ. Mưa xuân bắt đầu bay bay trên các lối đi, Kẹo sữa thấy hài lòng lắm, mưa xuân thì bụi xoan mới nở hoa chứ, mưa xuân cho cây cối tốt tươi. Nó lẩm bẩm hát một bài quen thuộc “…mưa xuân rơi trên lá…lá mơn mớn mượt mà…mưa xuân rơi trên tóc bà bạc phơ mái đầu, bố lốm đốm tóc sâu, em tóc dài xanh mướt” và Kẹo sữa rảo chân qua nhà Jim kế đến là nhà Mèo khoang, nó không thể đợi chờ cho đến ngày mai để chia sẻ cho lũ bạn về kế hoạch mạo hiểm và oai hùng của chúng được. Jim tỏ ra hơi hồ nghi nhưng khi nghe Kẹo sữa thề thốt ra trò thì nó không băn khoăn gì nữa, Mèo khoang dễ tính hơn nên nó chỉ thiếu điều nhảy cẫng lên mà “zeee…” lên hưởng ứng. Thế là có thêm nhân lực.
Cuối ngày mưa dầy hơn, anh Đen cáu kỉnh vì hôm nay không ra khỏi nhà được. Mẹ gom ba đứa lại gần bếp than và như thường lệ mẹ sẽ kể chuyện. Kẹo sữa hào hứng với các câu chuyện của mẹ, khi nào cũng thế. Nó kiếm một vuông chăn cũ của Bống bang và co ro ngồi gần mẹ nhất. Mẹ vừa cời than để nướng khoai vừa kể một câu chuyện cũ nhưng hôm nay bỗng dưng thu hút Kẹo sữa lạ lùng.
… thế rồi cứ mỗi ngày trời mưa là người ta lại nghe thấy tiếng cô gái cười đùa khúc khích bên cạnh cầu ao. Có người còn trông thấy cả một con lợn vàng, đôi lá trầu vàng nổi lên trên mặt ao, nhưng không ai dám ra mà nhặt lên cả. Vì ra là nước sẽ ngập cao lên thì sẽ chết. Thế nên trẻ con không nên đến cạnh cầu ao, chơi dưới ao, vì cô gái có thể buồn mà mang vài đứa về dưới đáy ao làm bạn với mình. Không được ở cùng bố mẹ, anh chị em mình nữa. Nếu giống như Kẹo sữa thì sẽ không được gặp cả Bà nội…
Kẹo sữa co dúm cả lại, chuyện “Cô Ba áo trắng” vì mải chơi mà bị rơi xuống ao làm cho nó sợ lắm. Nó không hề muốn xa gia đình của mình. Đôi khi nó muốn biến mất một vài chục phút để bố mẹ lo lắng lên, anh Đen xanh mặt lên nhưng nó không muốn rời xa ai cả.
“Ngày mẹ nhỏ còn trông thấy ông cụ Hiếng ở làng bên đi ngược chiều, nhìn không rõ lắm, nhưng lúc còn sống ông ấy luôn phải lấy tay che che mắt như thế này này để khỏi nắng, hôm ấy ông cũng che mắt như vậy…”
Đấy là chuyện ông Hiếng làng bên của mẹ. Ông bị chết rồi nhưng người ta vẫn nhìn thấy ông đi về làng để tìm “kho báu” ông chôn ở gốc cây mít ngoài vườn.
Và sau đây là câu chuyện rùng rợn nhất mà Kẹo sữa được nghe:
“…Sau ngày cưới, chú rể phải đi vào thành phố kiếm tiền. Con chuột thành tinh liền hóa thành chú rể sống cùng cô dâu. Càng ngày cô dâu càng gầy yếu đi trông thấy. Rồi một ngày kia, người chồng từ xa trở về bất chợt. Ông ấy không báo trước mà lẳng lặng lẻn về nhà thì thấy vợ mình đang ăn cơm cùng một người giống hệt mình. Biết rõ ràng là con ma nên ông ta đã nhảy vào nhà và dùng đòn gánh đánh lên con ma, nó hiện nguyên hình là một con chuột tinh, to tướng. Hoá ra bấy lâu nay cô vợ sống cùng con chuột tinh mà không biết. Cô vợ ốm nặng và không qua khỏi…”
Bống bang co tròn trên đùi bố ngủ từ bao giờ, câu chuyện mẹ kể chẳng mấy khi ảnh hưởng đến nó cả. Anh Đen thì kều kều than ra chiều không chú tâm lắm. Anh đã nghe cả trăm bận rồi. Chỉ có Kẹo sữa là tròn to mắt vừa hứng thú vừa sợ hãi. Nó co kín đôi chân trong cái chăn nhỏ màu lông chuột của Bống và hỏi mẹ
-          Mẹ ơi thế nếu không phát hiện ra “chú rể kia” là con chuột thì cô dâu không chết mẹ nhỉ?
-          Không phải đâu, nó sẽ hút hết cả tinh khí của cô ấy đấy
-          Mẹ ơi, thế phải thế nào thì cô dâu mới không chết hả mẹ
-          À, phải có một ông thầy cúng con ạ
Mẹ đưa hai anh em vào giường ngủ. Đã hơn 9 giờ rồi. Kẹo sữa còn níu kéo mẹ hỏi thêm
-          Mẹ ơi, thế ma nó sẽ không ngủ ban đêm hả mẹ? nó sẽ nói được chuyện với những con ma khác à?
-          Ừ, vì đêm là ngày của ma mà. Đương nhiên là chúng nó nói chuyện được với nhau rồi.
-          Mẹ ơi, nếu mà mối xông ở mộ thì…
-          Thôi nào, con ngủ đi chứ. Ma sẽ không bắt những đứa bé ngoan đâu. Vì chúng được bố mẹ bảo vệ, ma cũng không thích trẻ con ngoan vì chúng nó hay khóc lắm, chúng nó khóc vì nhớ nhà.
Kẹo sữa lại vắt tay lên trán. Nó bỗng thương Tí quá. Nếu cô giáo là ma thật thì Tí sẽ bị ma bắt đầu tiên vì nó vừa hư lại chỉ có dượng Bảy thương nó thôi (nó nói nhỏ cho mình Kẹo sữa biết thế). Sau nữa chắc là Jim, rồi anh em nhà Tôm, Cua. Nhưng mà Jim thì chỉ bởi vì nó không chính thức có bố, Jim ngoan lắm. Trần Tí đen trũi như con dế, có cái trán dô ương bướng và cặp mắt một mí. Nhưng Tí cười răng trắng tinh và tươi roi rói. Dù không thích Tí bằng Jim nhưng Kẹo sữa thừa nhận rằng Tí cũng rất đáng yêu, nhất là sau vụ sập hầm chân Tí bị đau nhưng vẫn gắng đến nhà thăm hai bạn. Và hiện ngay lúc này đây thì nó thật là dũng cảm. Kẹo sữa thấy đôi vai mình nặng nề. Phải giải cứu cô giáo. Kẹo sữa thiếp ngủ, trong giấc mơ nó thấy 4 chàng hiệp sĩ áo trắng đang tiến về lâu đài ma quái. Gió hú hú ghê rợn.

NHẬT KÝ KẸO SỮA (LỚP 4 - II)


NHỮNG THƯƠNG YÊU
Bạn cùng tiến !!
Kẹo sữa sẽ chẳng bao giờ bận tâm đến cái tên Trần Tí nếu một ngày cô chủ nhiệm không ghép tên 2 đứa trong một nhóm “bạn cùng tiến”. Sau tết bọn trẻ bước vào học kỳ hai năm lớp 4, là thời điểm cuối cùng mà bọn trẻ sẽ tạm biệt Lớp bến than để vào trường chính. Mặc dù đứa nào cũng hồi hộp và mong ngóng, vì bọn chúng thích được học trong một ngôi trường to lớn như thế nhưng cũng không khỏi lo lắng và tiếc nuối. Cô giáo nói rằng bọn chúng phải nỗ lực nhiều hơn nữa vì học trò trong trường chính học rất giỏi. Và nhóm “bạn cùng tiến” ra đời trên cơ sở những nỗ lực đó. Kẹo sữa đã suýt giãy nảy lên khi bị ghép tên với Tí nhưng rồi nó cũng kiềm chế lại được. Đáng lẽ Kẹo sữa mới là người nên giãy nảy lên nhưng cuối cùng thì đứa không kiềm chế được lại là Trần Tí
-          Em không học cùng Kẹo sữa đâu cô ơi. Nó đanh đá lắm
Kẹo sữa trừng mắt lên. Còn cô giáo thì không có ý định sẽ thay đổi quan điểm của mình.
-          Không có ai kèm cặp em tốt hơn Kẹo sữa đâu. Phải không Kẹo sữa?
-          Ơ… vâng ạ! - Kẹo sữa đáp vậy, dĩ nhiên là nó không muốn cô giáo phải phật lòng
Thế là chúng thành một đôi.
Sang học kỳ hai lớp 4 lại chuyển sang học sáng, vậy là nhóm “bạn cùng tiến” sẽ kèm cặp nhau vào buổi chiều. Ngày đầu tiên của buổi học chung Kẹo sữa hậm hực ôm tập sách sang nhà Tí. Đến cổng rồi mà nó vẫn thấy cửa nhà Tí đóng kín như bưng. Kẹo sữa bắc loa gọi vọng tướng lên, lát sau mới thấy Tí hớt hải chạy ra
-          Suỵt, đồ con gái vô duyên. Dượng Bảy đang ngủ trưa, cậu be bé cái mồm thôi chứ
Bị mắng là vô duyên nhưng Kẹo sữa không thấy mình oan lắm nên ậm ừ theo Tí vào sân sau. Tí ôm tập sách của Kẹo sữa cất lên dàn giá cao dùng mắc đồ ngoài hiên rồi kéo tay nó làm bộ bí mật
-          Lại đây tớ chỉ cho cái này hay lắm.
-          Thế không học bài à?
-          Tí nữa học, dượng còn đang ngủ mà, cậu cứ oang oang cái mồm lên thì dượng thức giấc mất. Dù sao thì dượng cũng mới chỉ được ngả lưng tý thôi.
Tí kéo Kẹo sữa ra bờ ao. Chắc nãy giờ Tí lui cui ngoài bờ ao nên nó mới có cái bộ dạng lấm lem bùn đất như thế. Tí cắm cúi đi và không nói năng gì làm Kẹo sữa phát cáu. Đến mé cuối vườn nó chỉ cho Kẹo sữa trông một nắm đất cắm lổng chổng vài nén nhang đã cháy hết từ hồi nào
-          Tớ sẽ cho Kẹo sữa xem một thứ đây này
Kẹo sữa thất kinh nhảy lùi lại sau lưng Tí
-          Thôi thôi tớ không xem đâu, tớ sợ ma lắm
Tí cười khanh khách rồi làm bộ mặt bí hiểm
-          Không phải là cái mộ hoang đâu, mà là đám mối trên cái mộ cơ, nhìn kìa. Có một đám mối rất là to to to……… thế nghĩa là có con ma…. Nó đang tính chồi lên mặt đất…
-          Tớ không nghe đâu, tớ về đây, cậu không học bài mai tớ mách cô
Tí tóm lấy tay Kẹo sữa giữ chặt rồi thầm thì
-          Cô cũng sẽ không nghe lời cậu đâu. Cậu có thấy dạo này cô kì kì không? Để yên người ta nói cho mà nghe đã nào, cứ cuống hết cả lên. Đồ con gái hay khóc nhè.
-          Tớ đã khóc đâu…
Kẹo sữa gân cổ cãi nhưng không dám nhìn vào cái mấm đất mối xông lu bù. Nhưng Tí thì lại cứ cố tình đứng đối mặt với nó khiến nó phải nhìn thẳng vào “sự thật”
-          Uầy, chỉ sụt sịt thôi. Mà thôi, dẹp. Tớ nghe dượng Bảy kể rằng, khi nào cái mộ này mà mối xông lên là có một linh hồn đã thoát ra ngoài, nó đi tìm một-ai-đó phù hợp hoặc có quan hệ họ hàng và thế là a-lê-hấp nó chui vào con người đó, thống trị, tìm cách thống trị chúng mình. Hiểu không?
Dĩ nhiên là Kẹo sữa hiểu, nó đã xem đầy phim giả tưởng rồi. Mà lần nào xem cũng phát kinh hãi lên được, nó sẽ bị cuốn phim ám ảnh gần 1 tháng trời liền, luôn trong mơ nó cũng có thể thấy được những cảm giác kinh hoàng đó. Nhưng cái điều Tí nói thật là khủng khiếp, vì nó không phải là phim ảnh, mặt khác nó lại liên quan đến một-ai-đó rất gần lũ trẻ. Tí tiếp lời
-          Và ai? Ai có thể thống trị chúng ta? Tất cả chúng ta nếu không phải là cô giáo?
Nó chăp tay sau mông, nói như không quan tâm ai nghe
-          Từ khi xuất hiện lũ mối, kẻ đã mở đường cho con ma chồi lên tớ đã thấy những biểu hiện bất thường ở cô giáo. Cô rất khó tính, tuần nào cũng phạt tớ đứng úp mặt vào góc tường…
Kẹo sữa bụm miệng cười nó định nói rằng ngay cả khi Tí chưa phát hiện ra đám mối xông thì Tí đã là đứa đứng góc lớp nhiều hơn ngồi bàn rồi. Nhưng Tí hăng hái quá nên Kẹo sữa lặng thinh.
-          Cô nói giọng khàn khàn, cô có đôi mắt quầng đen như thiếu ngủ, mà chỉ có thức đêm mới thành ra thiếu ngủ. Hôm rồi cô nói chuyện cùng ai đó trong phòng lào khào nhưng khi tớ gọi cửa cô hốt hoảng, vội vàng ra mở cửa trông điệu bộ khả nghi lắm. Cô cũng không cho tớ vào nhà nữa, mặc dù tớ mang cho cô gói thuốc dượng Bảy nói cầm qua vì cô đang ốm. Hèm… còn nhiều lắm, không nhớ nổi…
-          Thì bây giờ chúng mình làm sao?
-          Chúng mình phải theo dõi cô giáo chứ sao.
-          Không được đâu, cô sẽ phạt đứng góc lớp đấy, xấu hổ chết
-          Xời, cậu cứ nhìn tớ đấy, đứng góc lớp đâu có sao, tớ còn sáng tác được cả thơ khi tớ đứng góc lớp ấy chứ. Nhưng mà, cậu cứ cần biết rằng đó không còn là cô giáo thân yêu của chúng ta nữa. Hiểu không?
Vì nhiệm vụ “cứu trái đất” của Tí mà cả chiều hôm đó hai đứa trẻ không học được chữ nào. Tí như một nhà hoạch định nó kẻ vẽ và phân công nhiệm vụ đâu ra đấy, bọn chúng cần thêm “quân tiếp viện” nên chúng dự tính nên kéo thêm Jim và Mèo khoang vào cuộc. Tí không đồng ý Mèo khoang lắm, vì con bé nhát chết nhưng Kẹo sữa khăng khăng là Mèo khoang sẽ hoàn thành tốt.
Dượng Bảy thì hài lòng lắm, từ chiều ra cửa hàng thuốc thi thoảng dượng lại chạy về ngó nghiêng hai đứa trẻ và lúc thì pha cho bình trà, lúc thì giả bộ kiếm cái đơn thuốc bỏ quên. Đến lần thứ 3 thì Tí càu nhàu ra mặt dượng mới thôi về qua nhà.
Lại nói về thơ của Tí, cuối buổi học Tí ngẫu hứng đọc một bài thơ cho Kẹo sữa nghe, bài thơ về con mèo mướp đang nằm ườn ra phơi nắng trên đống gạch ngoài mé sân, béo núc ních và lại hay cắn người:
Nhà anh rất nghèo
Chỉ có mỗi một con mèo
Nhưng nó không biết trèo cây cau
Nên nó cũng đâu thèm bắt chuột
Và Kẹo sữa thề sẽ không bao giờ nghe thơ của Tí nữa.

NHẬT KÝ KẸO SỮA (LỚP 4 - I)


JIM - MY LOVE
Hoàng tử đến từ trong cát bụi!
Chủ nhật, nắng tung tăng tràn vào khoảng trống trên những ô cửa thoáng đãng và cả thềm cửa chính. Nắng sẽ hong khô chăn màn mẹ phơi, măng khô, tai chua, khế chua … của Bà nội, nhà cửa với nền xi măng sẽ bớt ẩm, bố thậm chí còn mang cả lồng chim sáo lẫn điếu cày ra sân phơi. Chủ nhật không phải học hành lũ trẻ sẽ được chạy ra cánh đồng hay khu đồi Bảo tàng, khu bờ sông, … để chơi. Nắng thu không gắt gỏng mà vàng ươm, thơm tho kéo những làn gió se se loạt xoạt tà áo vải thô màu cháo lòng, màu vàng mỡ gà, màu nâu đất … ram ráp của bọn trẻ con nghịch bẩn. Mèo khoang lò dò đến sớm thụt thò ngoài ngõ bắt gặp Bà nội nó lóng ngóng đến tội, nó sợ Bà một cách vô cớ dù bà rất hiền từ (Kẹo sữa đã giải thích với Mèo khoang như vậy cả trăm bận rồi)
-          Bà ơi, cháu chào bà, bạn Kẹo sữa có nhà không ạ?
-          À, Mèo khoang đấy à. Cháu vào đây đi, Kẹo sữa đang phơi lông gà cho Bố nó thông điếu rồi nó sẽ đi chơi với cháu ngay đây.
-          Dạ
Giao tiếp của Mèo khoang và Bà thường chỉ có chừng ấy, nhưng hôm nay nắng nên bà vui vẻ hỏi thêm Mèo khoang vài câu
-          Thế dạo này cháu học hành có tốt không?
-          Dạ cháu học thua Kẹo sữa, cô giáo bảo cháu chỉ viết đẹp hơn nó thôi.
-          Bố cháu còn uống rượu và đánh mẹ không?
-          Dạ bố cháu lại đi lên nhà Dì rồi, hôm qua mẹ bế em Tú và chạy trốn sang nhà Bà ngoại cháu ạ. Bố cháu thì không đánh cháu.
-          Ừ, bố cháu thật là hư quá. Để đấy, khi nào Bà vào chơi bà sẽ đánh đòn “nó” nhé
-          Bà đánh “nó” đau đau vào nhé, “nó” đánh mẹ khóc Bà ạ
 Kẹo sữa phơi lông gà cho bố xong thì đã chạy ra hiên khoanh tay chào Bà
-          Bà cho cháu ra bờ sông chơi nhé, cháu không đi ra bờ sông, không trèo lên thuyền nhà ông Định, không lội nước đâu ạ
Bà nội cười, nụ cười rất đẹp, bà không ăn trầu nên răng trắng tinh. Bà xua tay hai đứa
-          Thôi đi đi, cẩn thận đấy nhé.
Mèo khoang cười toe kéo tay Kẹo sữa ra sân Tòa án vắng tanh, bọn con trai đã ở đó lâu rồi. Anh Đen càu nhàu “Mày làm gì mà cứ như là con rùa ấy nhỉ? Cứ liệu hồn đấy nhé, rồi có lần tao bỏ rơi ở trong hầm cho mà xem”. Kẹo sữa và Mèo khoang lè lưỡi sợ hãi rồi chúm chím cười chạy theo lũ con trai đang dần ra phía sông Cầu, tý nữa chúng sẽ khám phá cái hầm, kế hoạch đã lên thế rồi, mặc dù bố mẹ đã cấm không đứa nào được lai vãng đến đó vì cái hầm từ thời chiến tranh đến giờ, chẳng ai biết nó sẽ nguy hiểm đến như thế nào hết cả. Mèo khoang kéo tay Kẹo sữa
-          Này, Bà nội cậu hiền nhỉ, Bà ngoại tớ thì chỉ chơi lô đề thôi. Cậu thật là sung sướng.
-          Ờ, dĩ nhiên rồi – Kẹo sữa phổng mũi – nếu cậu thích tớ sẽ chia cho cậu một nửa Bà nội
-          Hứa nhé
-          
Bọn trẻ con lóc nhóc 7 đứa do anh Đen cầm đầu và Hiếu Tư là “phó tướng” đã ra tới quả đồi phía sau khu Bảo tàng bỏ gần như thành hoang phế. Trước khi bước vào “chuyến phiêu lưu” anh Đen làm mặt hình sự tập hợp đám nhóc lại ra lệnh như một chỉ huy:
-          Tao nói rõ rồi nha, tao và thằng Hiếu đi trước, đốt đuốc này. Chúng mày bám theo sau lưng, phải đi sát vào nhau vì nhỡ đâu trong ấy có con gì, hoặc là có con … ma thì sẽ bị lạc nhau đấy. Bố tao bảo là hầm này khá rộng nhưng bỏ hoang lâu rồi, nếu mà bị lạc nhé là đứa đó sẽ ở lại trong hang mãi mãi làm ông thần giữ kho báu. Tao mà hô lên là “chạy “thì phải quay đầu mà chạy ngay nghe chưa?
Sáu cái mặt ngây ngô đồng thanh hô to “RÕ” giọng Mèo khoang run run lẫn trong đấm trẻ con tò mò. Đúng ra thì Kẹo sữa và Mèo khoang không được tham gia trò khám phá “đi tìm kho báu” này, nhưng do Kẹo sữa đã nghe trộm được âm mưu của anh Đen và Hiếu tư nên nó dọa sẽ mách Bố nếu anh Đen không cho nó tham gia. Anh Đen đã càu nhàu cả buổi trước khi đồng ý cho nó gia nhập đội, nó kéo theo Mèo Khoang đi cùng để “rèn luyện tính nhát cáy của cô nàng” và Mèo Khoang cũng hăm hở lắm. Mèo khoang luôn tự tin khi có Kẹo sữa bên cạnh mình.
Anh Đen đứng dầu hàng, kế đến là Hiếu Tư, lần lượt: Tú mốc, Tùng Zin, Trần Tí rồi Mèo Khoang và Kẹo sữa. Tí cười nham hiểm ri rỉ tai Mèo khoang “này, trong ấy có con ma to lắm có người đã bị nó tóm được rồi giữ lại chét xi vào miệng nhé, thế là thành thần giữ của…”giọng Tí lầm rầm như khấn ma, nó cố bóp méo giọng mình đi cho thêm phần huyền bí. Mèo khoang run lên từng cơn níu chặt lấy tay Kẹo sữa, nhưng tuyệt nhiên cô nàng không có ý định bỏ về. Kẹo sữa quắc mắt lên nhìn Tí
-          Tớ bảo anh Đen tống cổ cậu về nhà bây giờ. Chính cậu sẽ bị con ma bắt được cho mà xem.
Anh Đen có tầm ảnh hưởng không ngờ nên Tí im ngay, nó cố gắng ương ngạnh một câu rồi thì đi thẳng theo mấy thằng nhóc vào hang tối
-          Cứ chờ đấy mà xem. Mèo khoang và cậu sẽ sợ rụng đuôi, ha ha.
Hang tối tăm và ẩm ướt. Đường vào có một lối đi nhỏ xíu hình vòm. Mái vòm được cố định bằng những miếng ván đã cũ và xi măng, trước đó nó có một cánh cửa nhưng đợt lũ vừa rồi đã cuốn phăng mất đi chỉ còn trơ lại bản lề vì thế mà lũ trẻ mới tình cờ phát hiện ra lối vào. Những cái rễ cây dài lượt thượt vẫn tách lớp xi măng mỏng và rệu rã thò xuống khoảng không hẹp và tối. Nền đất thì thật là kinh khủng, mặc dù ngày nắng nhưng đất âm ẩm và bốc mùi thum thủm của thực vật chết thối. Có lẽ do tương đối gần sông nên khi mùa lũ về rác rưởi theo nhau tùm cả vào đây, túi ni lông, của mục, hộp nhựa …. Càng vào sâu hơn không khí càng đặc lại nhưng căn hầm rộng ra dễ tới cả ha – ba chục mét. Mái hầm cũng cao hơn và tối om. Bọn trẻ đốt đuốc bằng que nứa quấn vải (anh Đen cắt ra từ cái áo may ô cũ của Bố)  và tẩm xăng vì thế không gian khét lẹt và đặc quánh lại. Bọn trẻ như thiếu không khí. Mèo Khoang túm lấy tay Kẹo sữa rên ư ử trong cổ họng còn Kẹo sữa thì nắm chặt tay nó khích lệ, nhưng mà cô nàng cũng căng thẳng lắm rồi. Từ trung tâm căn hầm bọn trẻ nhìn thấy 3 nhánh rẽ ăn thông ra các căn hầm nhỏ hoặc lối thoát ra ngoài.
Bất thần một bóng đen mảnh khảnh trùm lên đằng sau lưng Mèo khoang và Kẹo sữa nói giọng khào khào “trả mạng cho ta…” Mèo khoang rú lên kinh hãi và trốn vào vòng tay Kẹo sữa. Tí được thể cười ha hả, tiếng cười làm rung động cả căn hầm cũ kĩ. Anh Đen cáu gắt
-          Mày mà còn dọa hai đứa nó như thế nữa tao sẽ trói mày ở lại đây nghe chưa. Động vào em gái tao thì liệu hồn. Thôi đi tiếp đi.
Tí im ngay. Kẹo sữa toát mồ hôi gầm gừ nhìn Tí trong bóng tối như một con bê ngốc nghếch. Bất ngờ một tiếng gầm gừ nho nhỏ trong góc hầm vẳng ra. Bọn trẻ đông cứng người lại. Chúng thừa hiểu đó không phải là trò đùa của đứa nào, Tí đã ngậm miệng lại rồi mà. Tiếng thở lào khào và gầm gừ này là của một con gì đó. Thủ lĩnh gan dạ của nhóm cũng đứng chôn chân tại chỗ và lắng tai nghe ngóng. Anh Đen run run soi đốm lửa đang lùng bùng cháy vào góc tối của căn hầm hoang phế và thét lên.
-          A!
 Một đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn thẳng vào bọn trẻ, có một con gì đó đang nấp trong bóng tối và thu người lại để thủ thế trước những vị khách không mời. Thủ lĩnh là người đầu tiên phóng ra lối rẽ thoát hiểm và hô “Chạy”. Cả bọn trẻ bối rối rồi la hét ầm ĩ và theo lối cũ tuôn ra ngoài. Ánh đuốc của anh Đen biến mất dạng ở góc khuất, mặt đất rung rinh, tiếng những tấm ván cũ rung lên kêu lắc rắc, sức nặng của năm thằng bé dồn dập tuôn ra lối cửa. Mèo khoang hoảng hốt đến nỗi nó không cất được bước chân. Kẹo sữa phải túm lấy tay nó mà lôi kéo, nhưng nó không thể di chuyển. Được vài bước nó vấp ngã trên sàn đất cứng và ẩm ướt. Kẹo sữa hoảng hốt la lên “Mèo khoang ơi nhanh nhanh lên …” Cú ngã của Mèo khoang kéo cả Kẹo sữa ngã theo. Nó lần mò trong bóng tối túm lấy Mèo khoang đang ngã sóng soài trên đất, toàn thân run như một đợt sốt mùa và cứng hàm không thốt được lên lời. Một tiếng ầm khủng khiếp của đất đá phía cửa ra đổ xuống khi bọn con trai vừa thoát hết ra ngoài, bụi đất theo nhau dồn vào khu hầm trung tâm đang rung lên như đưa võng. Kẹo sữa cứng người lại trong bóng tối mịt mùng, thế là cửa hang bị lấp rồi, thế là nó và Mèo khoang sẽ vĩnh viễn bị nhốt lại nơi đây. Cô nàng muốn khóc rống lên, nhưng có lẽ vì sợ quá vả lại Mèo khoang đang nấc lên từng hồi khiếp đảm bỗng Kẹo sữa cứng hẳn vai lại ôm chặt lấy Mèo khoang. Tiếng anh Đen vẫn gào thét ngoài cửa hang nhưng nghe xa từ một phương nào đó “Rùa thối ơi, Kẹo sữa ơi… em còn sống không…hu hu hu…”. Một đợt đất đá nữa lại rào rào đổ xuống, nhưng nhẹ hơn có lẽ là do anh Đen tính phá cửa để xông vào cứu Kẹo sữa. Giờ thì tiếng anh Đen càng xa xôi hơn “chờ anh nhé….”
Thời gian chầm chậm. Mèo khoang dần lỏng người ra trong tay Kẹo sữa, nó run run lên và lả người đi.
-          Tớ không thở được …
Kẹo sữa cũng thấy mình không thở được. Nó ôm chặt lấy Mèo khoang cho đỡ sợ. Nhưng mỗi lúc Mèo khoang lại lả đi, lả đi và cả Kẹo sữa cũng thế
-          Tớ sẽ chết trước cậu … tớ khó thở quá …
-          Không đâu …. Anh Đen sẽ đi gọi Bố tớ….
Mèo khoang xiết tay Kẹo sữa rồi lả hẳn xuống. Kẹo sữa bắt đầu khóc tấm tức, hơi thở nó mệt mỏi và đôi mắt tối tăm. Kẹo sữa thấm mệt và lả đi. Có lẽ là cả hai đứa chuẩn bị chết. Một đốm sáng xanh ngắt loang loáng ngoài cửa hầm bên phía trái. Ánh sáng của cái đèn pin. Ánh sáng mặt trời trắng trẻo cũng le lói len vào phía sau lưng một người đàn ông cao to có hàm râu quai nón rậm rạp trùm cả đến ngực. Phía sau ông ta là một dáng mảnh khảnh nhanh nhẹn chen chân lên trên. Hắn vừa đi vừa gọi thầm thì
-          Kẹo sữa ơi Kẹo sữa …
Kẹo sữa mê man mở đôi mắt quáng gà nhìn vào cái khoảng ánh sáng đèn pin chói lóa, một đôi mắt xanh lung linh và trong vắt hiện ra. Đôi mắt cười tít lại cúi xuống Kẹo sữa đang gục xuống sàn căn hầm tối.
-          RIM ơi…..
Lúc Kẹo sữa tỉnh giấc thì nó lơ mơ nghe thấy tiếng Bà nội khóc thút thít ngoài phòng khách “Ôi giời ơi, khổ thân cháu tôi quá …” Mẹ cũng sụt sịt và mau chóng đi đi lại lại ngang qua cả phòng Kẹo sữa nằm. Mùi hương trầm thơm lựng, chắc mẹ lại mới thắp hương. Tiếng người lao xao, hàng xóm láng giềng chạy qua hỏi thăm ngồi kín cả hiên nhà. Không thấy tiếng Bố và anh Đen đâu cả. Bỗng Jim từ ngoài mang cái khăn ướt vào phòng nhìn thấy Kẹo sữa tỉnh giấc thì reo lên
-          Bác ơi, Kẹo sữa tỉnh lại rồi
Mọi người vội vội vàng vàng kéo vào phòng kín cả. Có cả ông Định - ông của Jim cao to vạm vỡ, có hàm râu quai nón, tóc bạc trắng búi cao và trầm tĩnh đến lạ lùng. Có cô Thuận hàng xóm, Bà Tư, … các cô chú nhà Kẹo sữa, Bà nội thì khóc đỏ hoe cả mắt, Mẹ rơm rớm, Bố đứng đàng xa nhường chỗ cho người khác. Anh Đen len lén nhìn Kẹo sữa từ ngoài cửa. Hình như mắt anh cũng ướt nhẹp. Kẹo sữa nhoẻn cười sung sướng.  
Phải đến ba ngày sau Kẹo sữa và Mèo khoang mới được gặp lại nhau ở trường. Cô nàng nom đã linh hoạt hơn. Sau khi cửa hang bất ngờ bị sụp xuống dưới sức nặng và sự chèn ép của bọn con trai thì anh Đen cố kiết kéo những tảng đất ra. Càng kéo thì đất trên đồi càng trượt xuống nhiều hơn. Tí tích cực giúp anh Đen nên đã bị một hòn đá lớn rơi vào chân, may mà chỉ trầy sướt sơ sơ thôi. Cũng may mà vòm hang có trét xi măng còn khá vững trãi. Bọn con trai chạy túa về gọi bố mẹ. Ông cháu nhà Jim ở gần ngay mé sông vội vàng chạy đến đầu tiên. Vì Jim theo ông trông coi Bảo tàng nên nó rành đường đi. Jim biết có một lối khác bị khóa cửa từ lâu dây leo chằng chịt cả. Ông Định và Jim theo lối ấy vào cứu hai đứa bé trước cả khi thanh niên trai tráng trong phố đến nơi. Ông cõng hai đứa bé ra ngoài, đầu tiên là Mèo khoang. Trong khi đó thì Jim ở lại trông Kẹo sữa. Vì quá sợ hãi nên cả Kẹo sữa và Mèo khoang bị ngất đi. Sau đó các cửa ra vào của cái hang đã lập tức được xây một bức tường gạch vững trãi để không đứa trẻ nào có thể chui vào được. Người ta còn tóm được một con cầy hương trong hang, cái con vật có đôi mắt sáng đỏ đã là nguyên nhân gây ra thảm họa này. Chú Hà mang bán con cầy được ít tiền lại cùng cả xóm thịt con chó vàng nhà bà Hùng Béo để làm bữa cỗ (rõ là tốn phí). Bố cũng đi nhậu về say khật khừ bị Bà nội mắng cho xối xả. Mấy ngày ở nhà Mèo khoang được cả bố và mẹ chăm sóc, ông Hải hứa sẽ cai hẳn rượu. Bà nội bảo rằng “có chết mới tin thằng nát rượu” nhưng Kẹo sữa tin, như khi nhìn vào đôi mắt xanh của Jim vậy. Anh Đen bị phạt rửa bát 3 tháng. Tí có vẻ lấm lét hơn khi nhìn thấy Kẹo sữa và Mèo khoang, dĩ nhiên Mèo khoang vênh váo hẳn. Câu chuyện này trở thành huyền thoại trong lớp 4H. Bố mẹ đứa nào cũng mang chuyện đó ra để đe nẹt lũ nhóc chớ có làm càn, nhưng Kẹo sữa biết thừa bọn nhóc ước gì được ở trong một hoàn cảnh nghẹt thở như thế, chúng sẽ thành nhân vật chính, đương nhiên chúng mơ về một kết thúc có hậu. Trong cả dịp Trung thu đi rước đèn ông sao và mùa đông lạnh giá mỗi lần đi học ngang quả đổi bạch đàn mé sông Cầu là lũ trẻ lại lao xao kể chuyện con ma trong hầm tối và cuộc phiêu lưu của anh em nhà Kẹo sữa.

Nắng xuyên qua tấm mạng xương của những cây xoan đào mỏng manh mùa đông đã trụi lá. Dáng chúng trong mùa đông nom thảm hại và khắc khổ đến thê lương. Chúng hoàn toàn không có lá, những cành khô đen đúa, lác đác vài chùm quả chết vàng khô tít trên cành cây chót vót. Mùa này chúng như đang chết. Thế nên Kẹo sữa rất thương tâm mỗi độ đông về và nhìn qua ô cửa sổ lên những cành xoan. Nó mang một cảm giác buồn đau và tê tái. Thế nên Kẹo sữa hay thở dài.
Hôm nay là buổi học cuối cùng của bọn trẻ trước kỳ nghỉ tết. Mấy ngày nữa là đến tết. Bạn bè đã về hết cả. Sân vắng tanh. Kẹo sữa ở lại sau cùng để khóa cửa lớp, thu dọn vệ sinh và tạm biệt hàng xoan đào. Mắt nó ngước lên trời xanh cao, mùa đông về se lạnh trong nắng vàng như mật ong. Lại qua một năm nữa rồi. Kẹo sữa thấy mình lớn hẳn lên, tóc đã dài ngang thắt lưng, Bà yêu tóc này lắm.
-          Cậu còn chưa về cơ à?
Tiếng Jim trong trẻo vút cao đánh cắp dòng suy nghĩ của Kẹo sữa. Như kẻ bị bắt quả tang Kẹo sữa thoáng đỏ mặt quay lại nhìn cậu bé con lai có đôi mắt xanh thăm thẳm
-          Ừ, tớ đang … khóa cửa. Cậu đi lấy nước rác cho mẹ à?
Jim cười hiền khô đặt hai thùng nước gạo cho heo sóng sánh xuống sân bụi sét đỏ. Jim đã lớn bổng lên từ những tháng này, không còn cảm giác gầy gò và xanh xao như dạo cô Loan mang thằng bé về xóm nhỏ nữa và hình như mắt cậu cũng xanh thăm thẳm hơn.
-          Mẹ đi từ tuần trước rồi, mẹ bảo trong Nam dễ sống hơn ngoài này. Tớ ở cùng Ngoại, mẹ tớ ở một mình đã quen rồi.
Kẹo sữa lặng thinh. Nó bước chầm chậm theo sau Jim. Jim có đôi mắt xanh trong, Jim là con lai chính hiệu chứ không phải “hàng giả” như Mắt nâu. Trước giờ ai cũng nghĩ là Người tây thì sẽ giầu (thậm chí trước khi vượt biên mẹ Jim cũng nghĩ như thế) nhưng Jim lại là hình ảnh khác hẳn. Cậu ấy vất vưởng cùng mẹ vài năm ở nước ngoài rồi một ngày cô Loan mang Jim về cho ông Định là ông ngoại của Jim sau hơn 10 năm không về xóm cũ. Cả phố ai cũng bàn luận sôi nổi sự xuất hiện của Jim. Có lần bà Nhân hớt hải sang nhà gọi Bà nội Kẹo sữa chỉ để báo một cái tin rằng “này nhé, chị biết không, con bé Loan hóa ra là chửa hoang ở trong Nam chứ làm gì có chồng gì đâu. Cứ nghĩ là có thằng tây nó rước cho. Có mà mơ ấy…” Bà nội ghét mấy trò soi mói lắm nên Bà e hèm rõ to cốt là để dẹp yên bà Nhân và 2 đứa cháu đang dán tai vào vách “Người ta cũng có cái khó của người ta, cô ấy cũng đã về đây được cả một tuần rồi, mọi người đừng nên bàn ra tán vào làm gì, đã chẳng giúp gì được người ta thì thôi đi” Bà Nhân giận lắm, hình như có định không chơi với Bà nội nữa, nhưng nhà Kẹo sữa có uy lắm, họp tổ dân phố mà cả nhà Kẹo sữa (với lực lượng đông đảo và là dân gốc) không giơ tay biểu quyết thì có mà nguy to, vả lại Bà nội lại là người “có chức có quyền” trong hội phụ nữ, hội đồng hương, tổ dân phố nên bà Nhân cũng kiêng nể. Đấy, Jim về phố như thế. Jim hiền lành và hay cười. Jim chịu khó và chăm chỉ nhất xóm, mẹ hay lấy Jim ra để làm gương cho anh Đen. Jim đi đồng, bắt cá, trông viện Bảo tàng cùng ông Ngoại. Jim đáng yêu và trưởng thành hơn cái tuổi lên 10 nhiều. Giờ Jim cũng đang xách hai xô nước rác to đùng đi băng băng trên lối đi sỏi đá, đất đỏ bụi bặm. Kẹo sữa ngoảnh lại rặng xoan đào cuối đông lần nữa rồi bước cho kịp Jim.
-          Bảo Châu ơi, tết đưa ông Ngoại qua nhà tớ chơi nhé
Jim quay lại cười toe
-          Ừ, ông cũng nhắn Kẹo sữa dẫn bà qua nhà tớ chơi. Từ giờ Kẹo sữa gọi tớ là RIM cũng được.
Mắt Jim xanh thăm thẳm, như bầu trời lọt qua lá xoan đào. Màu bích ngọc. Kẹo sữa cười rụt rè, trái tim ấm lên lạ kỳ giữa trời đông giá lạnh.

For: Jim
 ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------%
Có khi Jim là cái cây xoan đào khô, mùa xuân về sẽ ra lộc biếc, ra bông hoa tím. Có khi Jim là dòng sông Cầu mềm mại, chẳng mấy khi nổi sóng. Có khi Jim là căn hầm tối tăm chợt lóe ánh sáng cuối đường…”
“Đôi khi Jim lẫn vào những bức tranh ngô nghê của Kẹo sữa, bức tranh cánh đồng vàng có hai đứa bé đi tìm châu chấu về nuôi con sáo nâu, bức tranh đồi xanh mướt có hai đứa bé cùng ôm con cún vàng tên là Bông ….”
“Mình nhớ RIM….”