Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

Những cái đánh mất


Valentine là một ngày nắng bỏng rát như giữa trưa hè tháng 6 vậy. Sáng hôm ấy không khí vẫn lẫn lộn những luồng gió gai gai người nên có lẽ thế Nguyên Thu mang áo len dài và trang điểm rất xinh_1 phong cách của mùa đông. Bỗng dưng, trời đổ trận nắng chan chứa xuống con đường rồi tràn ra xung quanh mênh mông. Nắng sánh vàng, ngọt ngào, bỏng rát rơi lên tóc, lên áo người ta. Nhưng nắng làm cơn đau đầu của mình gia tăng kinh khủng. Nên mặc dù đã hẹn với Nguyên Thu là mình sẽ cùng Nàng xuống Trung Tâm Nghị lực sống rồi mà cơn đau đầu trầm trọng cứ đẩy lùi quyết tâm của mình về “mo”. 12 giờ trưa, nắng lênh láng chảy trên khắp các ngả đường, cái đầu tinh quái và dối trá bắt đầu làm việc. Mình vặn vẹo các lý do để chối cuộc hẹn. Ngoài đường, nắng vẫn chảy tràn trên tóc mọi người nhưng mình chỉ nhìn thấy nắng đang lấp lánh nhảy nhót trong mắt Nguyên Thu. Mình không đủ dũng khí để chối từ một ánh mắt như vậy. Tự dưng bật cười. Mình có phải là đàn ông đâu nhỉ? Tại sao lại sa lầy vào ánh mắt của Nàng. Mọi lý do bị chấm dứt, mọi thứ được quyết định. Và xong.

Hôm nay là Valentine. Một phán quyết ngọt ngào mà từ thời được khai sinh bản thân nó đã mang lại sự chấp nhận tuyệt đối từ phía con người. Tình yêu vốn dĩ ký sinh trong trái tim một cách vĩnh cửu mà chẳng vắc-xin nào phòng tránh nổi, đôi khi Nguyên Thu nói rằng Nàng không tin vào tình yêu hay Tình yêu là một thứ xa xỉ, nhưng trong lòng mình vẫn nghĩ đó chỉ là những giây phút quá ư là nhạy cảm trong trái tim thương tổn của Nàng. Một ai đó đã vô tình đặt vào tim Nàng một nụ hôn vụng trộm rồi chạy trốn mất chăng? Ít khi mình hiểu hết Nàng. Thậm chí đã 4 năm trôi qua mà mình cũng cay đắng chấp nhận rằng mình chẳng hiểu mấy về Hoàng Tử Bụi. Ừ thì lại bụi, nhỏ tí xíu nhưng vô tình bay vô mắt cũng đủ làm cay cay, nhỏ tí xíu nhưng mắc trong dày cũng đủ làm cả chặng đường trở nên buốt nhói. Cái thành phố Hà Nội bé tẹo (bé nhất trong thủ đô các nước) mà sao nhiều bụi bặm, đông nghịt đường và người ta cũng lắm những bon chen. Nắng vẫn vô tình thiêu đốt. Mệt mỏi và đau đầu làm mình phát cáu, xe Nguyên Thu cái gương lại chênh chếch, giá cái gương chiếu dùm đôi mắt nàng có phải nắng sẽ dịu dàng hơn hay không.

Cuối cùng thì cái Bán đảo cũng dần dần hiện ra, mướt xanh và yên ả. Nó khiến mình liên tưởng đến một thành phố của Viên trong những tấm hình mà Bọ Dừa chụp mang về. Bọ Dừa thường tấm tắc mơ mộng về Viên, nơi đẹp nhất hắn đã đi qua. Bán đảo Linh Đàm chỉ khác là nhỏ hơn tí chút và không có cây lá đỏ. 12 giờ trưa và nắng gay gắt nên người ta cũng ngại ra ngoài chăng? Con đường vắng, hàng cây vắng, những khu hồ nhân tạo vắng, vắng cả tiếng chim hót, vắng cả tiếng chân người đạp vịt trên hồ nước xanh bàng bạc. Người ta đi đâu cả. Chỉ có Nắng, Nguyên Thu và mình trên chiếc xe cũng im ắng như trưa nay vậy.

Nguyên Thu cười trong sáng thú nhận là cũng không biết đường. Cái địa chỉ lạ hoắc “Nơ 9A”, cái định vị siêu tưởng mà Nàng viết trong Blog hôm qua của Nàng thực ra là 1 cuộc điện thoại cho người bản địa. Không khó khăn lắm để tìm ra địa chỉ của Anh, người mà sau khi mình nhận được nụ cười anh gửi tặng mình hiểu là Mình ĐÃ ĐÁNH MẤT RẤT NHIỀU.

Khi thang máy dừng lại, trái tim mình hơi nhảy lên một nhịp. Ngay lúc đó với mình Anh vẫn là người xa lạ và ngôi nhà kia vẫn xa lạ. Nguyên Thu không nhấn chuông mà ngõ đầu vào cánh cửa mở hờ và gọi khe khẽ, dấu hiệu ấy cho thấy Nàng cũng đang khá dè dặt (mình hiểu thế). Một cô bé xinh xắn có mái tóc ngắn như con trai ra mở cửa, trên môi em là nụ cười nhưng cảm nhận về đôi mắt lại buồn quá đỗi, sau này mình mới biết Lệ Chi bị Ung thư máu. Se se trong lòng. Căn nhà sâp sấp tối trên tầng 8 trung cư với cái bảng hiệu “Trung Tâm Nghị Lực Sống”. Anh không ra đón mình và Nguyên Thu được, vì ngay cả đi lại anh cũng không làm được. Cái ấn tượng ban đầu về anh là một nối xót thương (xin lỗi anh) và mình là kẻ dè dặt trong cách nghĩ về người khác nên mình không dám để anh nhận ra cảm giác đó từ mình. Anh và Em gái đang ngồi bên 2 chiếc Laptop và mỉm cười với cả 2 đứa. Trong những câu chuyện của anh, dù không trực tiếp về một vấn đề cụ thể nào_theo cái kiểu mình vẫn gặp đâu đó trong những tiệm cafe hay lũ bạn bốc đồng của mình bàn tán_là một cảm giác nhẹ bẫng. Sự tĩnh lặng của không gian làm cái đầu âm âm đau hạ nhiệt. Anh tán tỉnh khéo léo và cười nhiệt tình. Những ranh giới vô hình được chính anh là người gỡ bỏ hoàn hảo trong cuộc chuyện phiếm cả chiều ngày hôm đó. Cái ranh giới vô hình mà những con người tự coi là hoàn hảo và có quyền tự chủ thu hẹp lại với thế giới những người tật nguyền. Ô hay, và bỗng dưng nó hiển hiện trước mắt mình sự trái ngược cũng cay đắng như 4 năm yêu thương Hoàng Tử Bụi. Chính những sinh vật mang tên là hoàn hảo nhất ấy đã xây dựng lên chiến lũy ngăn chia giữa thế giới màu mè của mình và những người tật nguyền, giữa tình yêu thương chân thành và lòng ban phát ân huệ. Tình yêu vốn dĩ chỉ là vật ký sinh, có thể sống hôm nay mãnh liệt và ngày mai tưởng là lụi tàn, nhưng không phải thế Tình yêu không có vắc-xin ngừa nên càng vô phương cứu chữa. Cái cớ mà ai đó đưa ra là “Người tật nguyền khác chúng ta nên thường mặc cảm, vì vậy chúng ta hãy là người chủ động đến bên họ” đã bị đập tan bởi anh. Cái cớ mà Hoàng tử Bụi đưa ra là “Chúng ta còn quá nghèo để anh có thể yêu em và sống bên em trọn đời”. Bỗng dưng muốn khóc. Bỗng dưng ngoài trời không còn lênh láng nắng như hồi trưa nữa, cũng phải thôi đã chiều mất rồi. Câu chuyện anh đã đưa đến đoạn nào mình không biết nữa. Nguyên Thu không ngủ được viết vài dòng lên tấm bảng trắng “Valentine ... Enjoy & Happy”. Buổi chiều mang gió về có mùi của nước hồ ngai ngái cỏ. Mắt nàng vẫn lấp lánh nắng như vậy, bao giờ thì cả 2 đứa lại có thể nói là “mình đã biết yêu”.

Mình ĐÃ ĐÁNH MẤT nhiều thứ ngay từ khi còn bé tí, là cái gọt chì hình con thỏ màu đỏ, là cái viết màu ăn trộm được của đứa hàng xóm lúc nó chuyển nhà đi Nam,.... những cái be bé ấy mất đi và mình khóc vật vã vì tiếc, bỏ ăn ngủ vì tiếc. Lớn lên 1 chút, đánh mất tiền, vài cái xe đạp liền, 1 vài đứa bạn cũng hơi tiêng tiếc nhưng không khóc nữa và rơm rớm chút thôi, rồi thì kệ. Lớn thêm chút nữa như lúc này những cái đánh mất không đơn giản là tiền nữa, mất nhiều thứ đến nỗi không đếm nổi. Rồi cả lòng yêu thương và tình yêu chân chính. Không dám tin vào ai cả. Không tin cả mình luôn. Có cái gì đó chảy theo nắng vào đầu buốt nhói lên. Anh vẫn cười bình yên theo nắng. Con đường chiều Valentine không quá nhiều khói bụi và nóng hừng hực nữa. Chiều mà. Người ta đi bên nhau nồng nàn yêu thương, cái ngày Tình yêu mọi thứ đều nhạy cảm và trong trẻo hơn, dễ tha thứ hơn. Cái cuối cùng trong ngày Valentine là hình như chính mình ĐÁNH MẤT Hoàng Tử Bụi của mình, chàng được xây lên bằng cát bụi, mong 1 ngày cát bụi trở về đây và yên lặng ở lại bên mình mãi mãi.

Nắng rớt thành giọt lên tóc Nguyên Thu, lúc bắt đầu lên xe mình đã vặn lại cái gương để nhìn Nàng khi đi trên đường. Ngày xưa cũng thế, vẫn thường nhõng nhẽo “Vặn gương lại mau mau, em muốn nhìn thấy anh cả lúc em ngồi sau”.... Bật cười, mình là con gái cơ mà.

Cảm ơn Anh và Nguyên Thu và tất cả của ngày Valentine.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét