Nắng tràn trên các ngả đường quánh vàng, ngọt ngào, thơm ngát. Giống ai đó ví như lấy bình mật mà đổ tràn mênh mông, nhưng cái thứ mật này hẳn phải của con ong rừng tha phấn hoa dại chốn sườn đồi, hang núi mang về. Nắng trôi trên dòng sông người từ các ngả đường tràn ra rực rỡ sắc màu. Nó làm mình nhớ đến trận nắng 14/2 tràn ngập mênh mông trên tóc Nguyên Thu dạo trước, hình ảnh ấy làm mình mê đắm như lạc vào cõi mơ. Giây phút ấy mình trở nên si tình như 1 gã trai mới lớn. Sáng nay, nắng cũng ngọt ngào như buổi xuân tình ấy. Cây trên đường Láng mướt xanh, hơn những ngày sau mưa. Gió lùa qua váy áo như hoa bướm của các mỹ nhân trên đường. Đẹp lạ lùng.
Theo dòng người mình cũng trôi. Cảm giác ai cũng mang cái cảm giác mang mang, hưng phấn ấy. Đến ngã 4, mọi người dừng xe đợi 80 giây đèn đỏ. Bỗng tiếng quát tháo inh tai ngay bên mình rít lên the thé:
- Con điên, mày đi như thế à? Mù à? có măt để làm đ.. gì? Chạm m.. nó bô và chân bà rồi. Đánh chết bỏ m... mày bây giờ...abc..xyz...
Cả đoàn người ngây ngô quay lại "xem" đứa nào chửi và đứa nào bị chửi. Mình sợ tái mặt, hay tại mình như là thi sĩ khùng nên mạo phạm bà ta rồi. Bà béo hùng hổ chửi một thôi hồi. Định thần lại thì đối phương đang đáp trả, là 1 cô gái xì-tin xinh lắm. Cô dựng cả cái Attila lại mà chửi nhau với người đàn bà ngang ngược kia. 80s người ta ko thấy nắng nóng trên những vùng da chưa dc áo chống nắng che phủ, người ta được xem 1 màn chào hỏi khích lệ. Cả đoàn người đầy màu sắc lại trôi như dòng sông lười trên những ngả đường chật hẹp của HN. Cũng may là ko phải mình bị chửi. Mình vốn lãng mạn thành ra lãng đãng. Thở phào một cái. Ngước lên mặt trời đã chiếu những tia sáng vàng nóng bỏng lên nhân loại. Cỗ xe của ngài chở toàn vàng và mật chan chứa xuống nhân gian bữa nay hơi chếnh choáng hay sao. Ngài say nên nắng rực mà nóng bỏng hơn. Đi được cả 1 đoạn tiếng 2 bà chửi nhau còn chưa dứt, nếu lát nữa có 1 cái xe cứu thương và vài cái xe cảnh sát hụ còi cũng là điều bình thường.
Mình tất tả đến Công ty. Sắp 8h rồi, chết, muộn mất. Có khi nên thực tế hơn 1 tý trong cái cuộc đời vàng như rót mật này. Nắng đâu còn là nắng trên tóc Nguyên Thu hay trong mắt Nàng chiều ấy. Trong lòng thấy buồn khôn tả, trộn lẫn 1 chút xót xa, tiếc nuối. Giá nấu được lên thành món canh, chắc là cay đắng lắm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét