Thứ Tư, 30 tháng 9, 2009

Tôi đi tìm mãi...

Tôi đi tìm mãi....

Một ngày xưa trưa nắng dưới hàng me

Dắt tay em trên con đường nắng rát

Cái đói nghèo ngột ngạt...


Tôi đi tìm mãi....

Dáng em về tất tả lo toan

Sau buổi học vội vàng, xâm xấp chạy

Những lời yêu thương bỏng cháy


Còn đâu...

Đặt tay lên trái tim còn ấm một niềm đau

Nước mắt về thay nhau

Thành hàng ngăn nắp chảy


Còn đâu...

Lời yêu thương bỏng cháy

Em đã quên rồi cơn nắng dưới hàng me

Tiếng ve thấm vào trời cao vút vắt

Tay bưng gương mặt

Ướt đầm tiếc thương...


Mình thay đổi cả rồi ư?

Con đường dầm lá đổ

Trời thu sang và nắng cũng tàn

Hồi ức sao miên man, gượng gạo

Vỡ tan mình trong tiếng thét vô âm.

Ngày đẹp trời

Nắng tràn trên các ngả đường quánh vàng, ngọt ngào, thơm ngát. Giống ai đó ví như lấy bình mật mà đổ tràn mênh mông, nhưng cái thứ mật này hẳn phải của con ong rừng tha phấn hoa dại chốn sườn đồi, hang núi mang về. Nắng trôi trên dòng sông người từ các ngả đường tràn ra rực rỡ sắc màu. Nó làm mình nhớ đến trận nắng 14/2 tràn ngập mênh mông trên tóc Nguyên Thu dạo trước, hình ảnh ấy làm mình mê đắm như lạc vào cõi mơ. Giây phút ấy mình trở nên si tình như 1 gã trai mới lớn. Sáng nay, nắng cũng ngọt ngào như buổi xuân tình ấy. Cây trên đường Láng mướt xanh, hơn những ngày sau mưa. Gió lùa qua váy áo như hoa bướm của các mỹ nhân trên đường. Đẹp lạ lùng.

Theo dòng người mình cũng trôi. Cảm giác ai cũng mang cái cảm giác mang mang, hưng phấn ấy. Đến ngã 4, mọi người dừng xe đợi 80 giây đèn đỏ. Bỗng tiếng quát tháo inh tai ngay bên mình rít lên the thé:

- Con điên, mày đi như thế à? Mù à? có măt để làm đ.. gì? Chạm m.. nó bô và chân bà rồi. Đánh chết bỏ m... mày bây giờ...abc..xyz...

Cả đoàn người ngây ngô quay lại "xem" đứa nào chửi và đứa nào bị chửi. Mình sợ tái mặt, hay tại mình như là thi sĩ khùng nên mạo phạm bà ta rồi. Bà béo hùng hổ chửi một thôi hồi. Định thần lại thì đối phương đang đáp trả, là 1 cô gái xì-tin xinh lắm. Cô dựng cả cái Attila lại mà chửi nhau với người đàn bà ngang ngược kia. 80s người ta ko thấy nắng nóng trên những vùng da chưa dc áo chống nắng che phủ, người ta được xem 1 màn chào hỏi khích lệ. Cả đoàn người đầy màu sắc lại trôi như dòng sông lười trên những ngả đường chật hẹp của HN. Cũng may là ko phải mình bị chửi. Mình vốn lãng mạn thành ra lãng đãng. Thở phào một cái. Ngước lên mặt trời đã chiếu những tia sáng vàng nóng bỏng lên nhân loại. Cỗ xe của ngài chở toàn vàng và mật chan chứa xuống nhân gian bữa nay hơi chếnh choáng hay sao. Ngài say nên nắng rực mà nóng bỏng hơn. Đi được cả 1 đoạn tiếng 2 bà chửi nhau còn chưa dứt, nếu lát nữa có 1 cái xe cứu thương và vài cái xe cảnh sát hụ còi cũng là điều bình thường.

Mình tất tả đến Công ty. Sắp 8h rồi, chết, muộn mất. Có khi nên thực tế hơn 1 tý trong cái cuộc đời vàng như rót mật này. Nắng đâu còn là nắng trên tóc Nguyên Thu hay trong mắt Nàng chiều ấy. Trong lòng thấy buồn khôn tả, trộn lẫn 1 chút xót xa, tiếc nuối. Giá nấu được lên thành món canh, chắc là cay đắng lắm.

Cô lễ tân (chuyện bực mình 2)

Cô ấy đẹp dịu dàng, đôi môi cô ấy đậu một nụ cười tươi rói như đóa hoa chớm nở trong buổi sớm mai. Cử chỉ của cô ấy cũng thật duyên dáng lúc cô ấy hướng dẫn khách lên lầu. Thướt tha trong tà áo dài màu hồng sậm cô ấy càng quyến rũ hơn. Mình nhìn cô ấy nở một nụ cười mà có người nói là “thân thiện nhất” của mình, hất nhẹ cái cằm và nói:

- Mình lên lầu 5 gặp bạn C phòng HC nhé, mình có hẹn rồi.

Vẫn giữ nụ cười quyến rũ ấy cô nói:

- Bạn để lại chứng minh thư nhé.

Mình thật chủ quan, mình quên ko mang theo CMTND. Tệ quá. Nhưng mình quen biết cô ấy mà. Mình đã sang đây 4 lần rồi và còn trò chuyện với cô ấy khá nhiều. Mình tự tin cười

- Nè, mình xin lỗi nha mình ko mang theo CMTND. Có thể đặc cách cho mình dc ko?

- Không được, nguyên tắc mà. Mình đâu có biết bạn là ai, đúng ko?

- Ah, thế này nhé. Bạn biết mình là bạn của C mà. Mình cũng có giấy giới thiệu nữa.

Mình show giấy giới thiệu. Cô ấy xem chăm chú và cười thật tươi. Một tín hiệu may mắn cho mình đây.

- Ko dc rồi. Giấy này ghi là “Bà CTH đến nhận giấy tờ, công văn”. Chỉ thế thôi, mà phải có CMTND thì mới biết bạn có đúng là Bà CTH ko chứ.

- Nè, mình có giấy tờ xe đấy, có được ko?

- Cũng không được

Cô ấy cười duyên dáng lắm, như đóa hoa bách hợp ấy. Mình nhăn nhó.

- Thế mình đọc số CMTND và ngày cấp nha. Hoặc mình nhắn các bạn bên mình fax bản foto sang giúp cho có được không?

- Bạn làm ơn giúp mình đi. Bạn phải xuất trình bản gốc. Còn nếu không, mình đang làm việc. Được ko?

Cô ấy nhìn mình chờ đợi và sâu sắc lắm. Đôi mắt đẹp ấy làm mình phát điên. Trời ơi, ai cũng có thể chết chìm trong đôi mắt và nụ cười đậu hững hờ trên đôi môi cô bé lễ tân ấy. Mình đành lui ra ngoài sảnh định bụng bấm số fone nhờ C can thiệp. Đúng lúc ấy PTGĐ công ty đi vào, ông ấy cười chào mình rồi bước phăng phăng vào sảnh lớn tiến lên gác. Mình gọi giật theo. Và bất đắc dĩ ông quay lại, nhìn mình chăm chú cho hết câu chuyện mình lỡ bỏ quên CMTND. Ông lặng lẽ ngoắt tay yêu cầu mình bước theo sau. Lúc ngang quầy lễ tân mình có liếc sang nhìn cô ấy. Cô ấy vẫn giữ nụ cười xinh đẹp và mê đắm ấy trên môi. Mình theo chân ông PTGĐ đang sải những bước dài qua sảnh lớn một cách mạnh mẽ, ko xuất trình giấy tờ gì hết. Lên tới tầng 5 mình thở bằng tai và tks ông rối rít. Ông cười nhạt, chắc ông tự hào vì ông là chủ công ty mà. Nhà ông thì ông đi kiểu gì chẳng được.

Mình tự nhủ, mình là công dân gương mẫu mà nhất định từ giờ mình tuyệt đối ko đc quên CMTND. Nó phải là vật bất ly thân của mình. Mình thề. Mình ko thể làm tổn thương đóa hoa đẹp kia dc và mình càng ko cho ông PTGĐ cái cơ hội được lên mặt trước cái dinh cơ đồ sộ của nhà ông.

Mình thật là có lỗi.

Chuyện bực mình

Alo, tôi đang nghe?

- Alo, ai đấy?

- Hả, bạn gọi đến số máy của tôi lại hỏi tôi là "ai đấy?" là sao?

- Thì ko biết nên tôi mới hỏi? Ai đấy?

- Ko bit là ai sao tự dưng gọi cho người ta? Kì cục vậy?

- Đã nói là ko biết nên mới hỏi mà, sao thế? ko hiểu à? ai đấy?

- Tôi điên mất. Anh có thói quen gọi cho người ta rồi hỏi ai đấy à?

- Ko, chỉ có lần này thôi. Nhưng mà bạn là ai đấy?

- CTH (ko chịu đựng nổi, to tiếng rồi) Có quen nhau ko?

- Ah, thế thì ko quen. Tên cũng hay nhỉ.

Cụp...!!! Tò...te...tí...te

Những cái đánh mất


Valentine là một ngày nắng bỏng rát như giữa trưa hè tháng 6 vậy. Sáng hôm ấy không khí vẫn lẫn lộn những luồng gió gai gai người nên có lẽ thế Nguyên Thu mang áo len dài và trang điểm rất xinh_1 phong cách của mùa đông. Bỗng dưng, trời đổ trận nắng chan chứa xuống con đường rồi tràn ra xung quanh mênh mông. Nắng sánh vàng, ngọt ngào, bỏng rát rơi lên tóc, lên áo người ta. Nhưng nắng làm cơn đau đầu của mình gia tăng kinh khủng. Nên mặc dù đã hẹn với Nguyên Thu là mình sẽ cùng Nàng xuống Trung Tâm Nghị lực sống rồi mà cơn đau đầu trầm trọng cứ đẩy lùi quyết tâm của mình về “mo”. 12 giờ trưa, nắng lênh láng chảy trên khắp các ngả đường, cái đầu tinh quái và dối trá bắt đầu làm việc. Mình vặn vẹo các lý do để chối cuộc hẹn. Ngoài đường, nắng vẫn chảy tràn trên tóc mọi người nhưng mình chỉ nhìn thấy nắng đang lấp lánh nhảy nhót trong mắt Nguyên Thu. Mình không đủ dũng khí để chối từ một ánh mắt như vậy. Tự dưng bật cười. Mình có phải là đàn ông đâu nhỉ? Tại sao lại sa lầy vào ánh mắt của Nàng. Mọi lý do bị chấm dứt, mọi thứ được quyết định. Và xong.

Hôm nay là Valentine. Một phán quyết ngọt ngào mà từ thời được khai sinh bản thân nó đã mang lại sự chấp nhận tuyệt đối từ phía con người. Tình yêu vốn dĩ ký sinh trong trái tim một cách vĩnh cửu mà chẳng vắc-xin nào phòng tránh nổi, đôi khi Nguyên Thu nói rằng Nàng không tin vào tình yêu hay Tình yêu là một thứ xa xỉ, nhưng trong lòng mình vẫn nghĩ đó chỉ là những giây phút quá ư là nhạy cảm trong trái tim thương tổn của Nàng. Một ai đó đã vô tình đặt vào tim Nàng một nụ hôn vụng trộm rồi chạy trốn mất chăng? Ít khi mình hiểu hết Nàng. Thậm chí đã 4 năm trôi qua mà mình cũng cay đắng chấp nhận rằng mình chẳng hiểu mấy về Hoàng Tử Bụi. Ừ thì lại bụi, nhỏ tí xíu nhưng vô tình bay vô mắt cũng đủ làm cay cay, nhỏ tí xíu nhưng mắc trong dày cũng đủ làm cả chặng đường trở nên buốt nhói. Cái thành phố Hà Nội bé tẹo (bé nhất trong thủ đô các nước) mà sao nhiều bụi bặm, đông nghịt đường và người ta cũng lắm những bon chen. Nắng vẫn vô tình thiêu đốt. Mệt mỏi và đau đầu làm mình phát cáu, xe Nguyên Thu cái gương lại chênh chếch, giá cái gương chiếu dùm đôi mắt nàng có phải nắng sẽ dịu dàng hơn hay không.

Cuối cùng thì cái Bán đảo cũng dần dần hiện ra, mướt xanh và yên ả. Nó khiến mình liên tưởng đến một thành phố của Viên trong những tấm hình mà Bọ Dừa chụp mang về. Bọ Dừa thường tấm tắc mơ mộng về Viên, nơi đẹp nhất hắn đã đi qua. Bán đảo Linh Đàm chỉ khác là nhỏ hơn tí chút và không có cây lá đỏ. 12 giờ trưa và nắng gay gắt nên người ta cũng ngại ra ngoài chăng? Con đường vắng, hàng cây vắng, những khu hồ nhân tạo vắng, vắng cả tiếng chim hót, vắng cả tiếng chân người đạp vịt trên hồ nước xanh bàng bạc. Người ta đi đâu cả. Chỉ có Nắng, Nguyên Thu và mình trên chiếc xe cũng im ắng như trưa nay vậy.

Nguyên Thu cười trong sáng thú nhận là cũng không biết đường. Cái địa chỉ lạ hoắc “Nơ 9A”, cái định vị siêu tưởng mà Nàng viết trong Blog hôm qua của Nàng thực ra là 1 cuộc điện thoại cho người bản địa. Không khó khăn lắm để tìm ra địa chỉ của Anh, người mà sau khi mình nhận được nụ cười anh gửi tặng mình hiểu là Mình ĐÃ ĐÁNH MẤT RẤT NHIỀU.

Khi thang máy dừng lại, trái tim mình hơi nhảy lên một nhịp. Ngay lúc đó với mình Anh vẫn là người xa lạ và ngôi nhà kia vẫn xa lạ. Nguyên Thu không nhấn chuông mà ngõ đầu vào cánh cửa mở hờ và gọi khe khẽ, dấu hiệu ấy cho thấy Nàng cũng đang khá dè dặt (mình hiểu thế). Một cô bé xinh xắn có mái tóc ngắn như con trai ra mở cửa, trên môi em là nụ cười nhưng cảm nhận về đôi mắt lại buồn quá đỗi, sau này mình mới biết Lệ Chi bị Ung thư máu. Se se trong lòng. Căn nhà sâp sấp tối trên tầng 8 trung cư với cái bảng hiệu “Trung Tâm Nghị Lực Sống”. Anh không ra đón mình và Nguyên Thu được, vì ngay cả đi lại anh cũng không làm được. Cái ấn tượng ban đầu về anh là một nối xót thương (xin lỗi anh) và mình là kẻ dè dặt trong cách nghĩ về người khác nên mình không dám để anh nhận ra cảm giác đó từ mình. Anh và Em gái đang ngồi bên 2 chiếc Laptop và mỉm cười với cả 2 đứa. Trong những câu chuyện của anh, dù không trực tiếp về một vấn đề cụ thể nào_theo cái kiểu mình vẫn gặp đâu đó trong những tiệm cafe hay lũ bạn bốc đồng của mình bàn tán_là một cảm giác nhẹ bẫng. Sự tĩnh lặng của không gian làm cái đầu âm âm đau hạ nhiệt. Anh tán tỉnh khéo léo và cười nhiệt tình. Những ranh giới vô hình được chính anh là người gỡ bỏ hoàn hảo trong cuộc chuyện phiếm cả chiều ngày hôm đó. Cái ranh giới vô hình mà những con người tự coi là hoàn hảo và có quyền tự chủ thu hẹp lại với thế giới những người tật nguyền. Ô hay, và bỗng dưng nó hiển hiện trước mắt mình sự trái ngược cũng cay đắng như 4 năm yêu thương Hoàng Tử Bụi. Chính những sinh vật mang tên là hoàn hảo nhất ấy đã xây dựng lên chiến lũy ngăn chia giữa thế giới màu mè của mình và những người tật nguyền, giữa tình yêu thương chân thành và lòng ban phát ân huệ. Tình yêu vốn dĩ chỉ là vật ký sinh, có thể sống hôm nay mãnh liệt và ngày mai tưởng là lụi tàn, nhưng không phải thế Tình yêu không có vắc-xin ngừa nên càng vô phương cứu chữa. Cái cớ mà ai đó đưa ra là “Người tật nguyền khác chúng ta nên thường mặc cảm, vì vậy chúng ta hãy là người chủ động đến bên họ” đã bị đập tan bởi anh. Cái cớ mà Hoàng tử Bụi đưa ra là “Chúng ta còn quá nghèo để anh có thể yêu em và sống bên em trọn đời”. Bỗng dưng muốn khóc. Bỗng dưng ngoài trời không còn lênh láng nắng như hồi trưa nữa, cũng phải thôi đã chiều mất rồi. Câu chuyện anh đã đưa đến đoạn nào mình không biết nữa. Nguyên Thu không ngủ được viết vài dòng lên tấm bảng trắng “Valentine ... Enjoy & Happy”. Buổi chiều mang gió về có mùi của nước hồ ngai ngái cỏ. Mắt nàng vẫn lấp lánh nắng như vậy, bao giờ thì cả 2 đứa lại có thể nói là “mình đã biết yêu”.

Mình ĐÃ ĐÁNH MẤT nhiều thứ ngay từ khi còn bé tí, là cái gọt chì hình con thỏ màu đỏ, là cái viết màu ăn trộm được của đứa hàng xóm lúc nó chuyển nhà đi Nam,.... những cái be bé ấy mất đi và mình khóc vật vã vì tiếc, bỏ ăn ngủ vì tiếc. Lớn lên 1 chút, đánh mất tiền, vài cái xe đạp liền, 1 vài đứa bạn cũng hơi tiêng tiếc nhưng không khóc nữa và rơm rớm chút thôi, rồi thì kệ. Lớn thêm chút nữa như lúc này những cái đánh mất không đơn giản là tiền nữa, mất nhiều thứ đến nỗi không đếm nổi. Rồi cả lòng yêu thương và tình yêu chân chính. Không dám tin vào ai cả. Không tin cả mình luôn. Có cái gì đó chảy theo nắng vào đầu buốt nhói lên. Anh vẫn cười bình yên theo nắng. Con đường chiều Valentine không quá nhiều khói bụi và nóng hừng hực nữa. Chiều mà. Người ta đi bên nhau nồng nàn yêu thương, cái ngày Tình yêu mọi thứ đều nhạy cảm và trong trẻo hơn, dễ tha thứ hơn. Cái cuối cùng trong ngày Valentine là hình như chính mình ĐÁNH MẤT Hoàng Tử Bụi của mình, chàng được xây lên bằng cát bụi, mong 1 ngày cát bụi trở về đây và yên lặng ở lại bên mình mãi mãi.

Nắng rớt thành giọt lên tóc Nguyên Thu, lúc bắt đầu lên xe mình đã vặn lại cái gương để nhìn Nàng khi đi trên đường. Ngày xưa cũng thế, vẫn thường nhõng nhẽo “Vặn gương lại mau mau, em muốn nhìn thấy anh cả lúc em ngồi sau”.... Bật cười, mình là con gái cơ mà.

Cảm ơn Anh và Nguyên Thu và tất cả của ngày Valentine.

"Bỏ đi"

2h a.m

Nàng nói hụt hơi và nghẹn ngào trong điện thoại:

- Mình chết mất. Hắn nói "bỏ đi". Chỉ thế thôi, rồi hắn ngắt điện thoại.

Nàng nghẹn ngào khóc, không thành tiếng. Sợ ba mẹ phát hiện ra. Nỗi niềm ái ngại của nàng chốc lát loang rộng như máu tan trên biển xanh. Mình không kiềm chế dc cơn giận:

- Mấy lần rồi. Bỏ nữa sao mà sinh em bé? Nói chia tay đi cơ mà. Sao cứ tiếc mãi. Rồi chỉ khổ mình thấy chưa?

Nàng im ắng. Sợ người mình tin tưởng nhất sẽ ko thèm nghe và giúp mình nói.

- Mình xin lỗi

Có lẽ đây là lần mình nhẫn tâm nhất trong cuộc đời:

- Có cách nào khác. Mình cũng xin lỗi, nhưng cậu phải bỏ đi thật. Mình sẽ đưa cậu đi.

Nàng im lặng rất sâu:

- Có đau không?

9h15 a.m

Nàng luống cuống chạy theo sau trên những bậc xi măng ẩm và lạnh của khu BVPS. Chen chúc người, những người bụng bầu vượt mặt đi khám định kỳ, những người không rõ tình trạng và những gương mặt trẻ con như Nàng. Gương mặt căng thẳng của Nàng tố cáo sự thật.

- Cởi quần ra. Cởi hết ra xem nào. Cô đợi tôi cởi giúp à? Thế cái lúc cởi ra với nó cô có xấu hổ không?

Nàng cắm môi gạt những uất ức. Bà BS vẫy tay gọi mình.

- Ca này căng đấy. Có cần cô đưa giúp sang phòng thủ thuật không?

Mình hiểu ý dúi vào tay vị Từ mẫu vuông giấy “Trăm sự nhờ cô giúp cho”. Có cái vuông giấy Nàng được nâng niu hẳn lên. Cô y tá trẻ măng vừa nhai kẹo dâu vừa đưa cho Nàng một bọc BCS và chiếc váy. “Em thay đi. Chị cho cái này, lần sau khỏi phải lo không an toàn nhé”. Nàng luống cuống “Em không định ...” “Giời, các cô chưa ráo máu đã aloxo. Tôi lạ gì, thôi thay váy đi nhanh cho”

Nàng cúi nhìn đôi chân nhỏ nổi gân xanh gầy guộc. Đôi chân gầy cả năm nay đi sớm về khuya vụng trộm. Đôi chân không còn đeo cái dây bạc Hắn mua “Tặng lắc chân là muốn cầu hôn em đó”. Đôi chân đan vào nhau trong chiếc váy hoa đỏ thẫm trên nền trắng đục bẩn thỉu. Ngày còn nhỏ Nàng thường khoác cái màn tuyn Trung Quốc giả làm cô dâu. Nàng múa như cánh bướm trên khoảng sân trước nhà vương vãi tiếng cười hồn nhiên. Khi vào trung học thi thoảng nàng ngơ ngẩn nhìn những chiếc váy cưới trong tiệm không biết chán. Năm ngoái khi Mắt Nâu lấy chồng nàng cứ vân vê làn khăn voan mỏng. Trong một thoáng nàng đánh rơi một giọt nước mắt lên thảm đỏ. Rất nhanh, chỉ đủ để mình trộm trông thấy. Nàng xứng một chiếc áo cưới như thế. Và Nàng xứng nhiều hơn thế.

- Nguyễn Phương Lan ... Phương Lan ...???

- Dạ, em đây ạ. (Mình thưa dùm nàng). Nàng giật thót tim, có lẽ Nàng chưa nhớ được cái tên giả của mình.

- Đầu óc đi đâu mà ngồi ngay đây không thưa hử. Mau vào đi. Cới cả quần lót ra ... Cô e thẹn cái gì. Lúc sướng thì ai sướng cho?

Nàng ngoái nhìn mình. Không phải là sợ đau. Ánh mắt nàng chứa đựng nỗi niềm chua xót và nuối tiếc. Sự tội lỗi, ăn năn. Nàng đợi điều gì đó khó khăn từ mình. Như con tàu tuột mái chèo giữa biển khơi.

- Không đau đâu. Mình hứa.

Người ta đẩy băng ca của Nàng ra sảnh. Trông Nàng tái nhợt. Để cô Y tá đi khuất, Nàng bật khóc nức nở.

- Nín đi nào. Không có máu non lên não là thiên đầu thống thì chết. Nín đi. Cậu ăn trứng đi nhé ?

Nàng lắc đầu.

- Ko ăn. Tự phạt mình. Hình như máu ra nhiều lắm. Mình không biết nữa, mình không biết phải làm sao ....

Nàng ngất đi, người ta phải đưa Nàng vào phòng cấp cứu.

xyz h a.m

sms1: “Mình xin lỗi. Mặc dù cậu là người duy nhất mình tin nhưng ngay lúc này mình không muốn ở bên ai cả”

sms2: “Hắn sms cho mình. Hắn đi tìm mình. Nhưng mình hứa, mình không muốn ở bên ai lúc này cả”

1h23p a.m

- Alo,...

- Em xin lỗi, em là người Mail cho chị hôm kia. (Nàng nghẹn giọng)

- Uh, vậy em có chắc là em muốn bỏ em bé đi không? Anh ta nói muốn ở bên em và lo cho 2 mẹ con mà?

- Ko, hôm qua anh ấy nói với em là “Bỏ đi”

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Mình không biết cậu ở đâu và Hắn cũng thế. Mình thì đang đợi cậu, nhưng Hắn thì không chắc.

Hoa cúc

Em nhấn chìm anh trong đôi mắt đen huyễn hoặc màn đêm

Mời gọi và khiêu khích

Anh băng mình trên dòng sông thăm thẳm

Chỉ có ánh sao ào ạt vỡ tan

Anh không dám đến gần hơn

Bởi ngoài ánh mắt huyền huyễn hoặc màn đêm

Gương mặt diệu kì của em là đóa hoa cúc vàng ám ảnh

Giữa thiên đường và địa ngục

Đâu là em?


----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chị ấy và Em giống nhau. Cả hai có gương mặt của một đóa cúc vàng diệu kỳ và băng giá. Cái lạnh lùng và kiêu sa ấy cứ nhởn nhơ không sao để ai hái xuống được. Hắn trầm tư bên tách cafe tự pha cho mình ngóc cổ ngắm những ngôi sao đêm rộ nở giữa đêm hè oi bức.

“Nhóc! Anh bảo nhé, nếu em là anh em chọn ai giữa chị và cô thư ký chân dài anh mới tuyển được?” (Cười chờ đợi)

Em tròn mắt, soi vào đáy cốc cafe sóng sánh

“Chọn chị ấy, đơn giản thế mà anh cứ lần chần”

Hắn cũng cúi mặt soi trong đáy cốc, có vài vì sao lung linh rơi vào màu đen của cafe tan trong đêm. Hắn bâng khuâng. Ở cái tuổi “già như quả cà” này mà sao quyết định một lời cầu hôn với Hắn lại khó khăn đến thế. Cái vị trí của tình yêu, sự ngưỡng vọng, cầu toàn. Mọi thứ chênh vênh và vô định.

Hắn đã già rồi. Sang đến tuổi ngấp nghé 40, đổ vỡ vô số những cuộc tình chóng vánh có, đậm sâu có, nhạt toẹt cũng có rồi sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân chớm đến nữa. Chẳng đâu vào đâu. Có khi hắn ngỡ mình là kẻ đi lạc từ thế giới của những chàng ngự lâm sang thế giới của những kẻ máu lạnh được nặn bằng sáp nến hay thạch cao gì gì đó. Với vẻ điển trai, lãng mạn, lạnh lùng và giàu có hắn quơ vội đâu chẳng ra một nàng chịu về chăm chút cho cuộc sống của hắn bớt quạnh hiu. Nhưng, hắn đã luôn rụt rè. Giống 1 con thú bị thương, biết sợ và cảnh giác. Con thú trong hắn sợ nhưng gầm gào đòi giải thoát. Thế nên, hắn có vô số những cuộc tình.

Ngày hắn gặp chị là một ngày mùa thu cớm nắng. Cảm giác ban đầu gặp chị là chị giống một đóa hoa cúc vàng. Hắn thấy hẫng hụt và bâng khuâng. Hắn trở về cười nhạt vào mũi Em rồi hừ giọng

“Này, sao giới thiệu một thiên thần cho ác quỷ.”

Em cười rạng rỡ:

“Thì thiên thần đến để xá tội cho quỷ dữ. Anh nhiều tội quá, lội xuống ao không hết được.”


“Nàng ấy là một bông hoa cúc vàng Nhóc ạ. Anh thì chỉ thích hoa hồng đỏ rực thôi”

Hắn cười ha ha. Bỏ lên sân thượng.

Chị đẹp một cách kiêu sa. Hắn nói, hoa cúc mang thờ thôi không mang tặng người yêu. Hắn chỉ khen chị đẹp, bởi đẹp nhiều nghĩa: duyên dáng + xinh đẹp + khéo léo +... Nhưng Hắn khen những nàng khác xinh. Hắn mất dạng sau những lần gặp chị rất lâu. Sau cái lần thứ 47 như thế thì chị chỉ call vài lần rồi không giải thích, chị thu mình im lặng giữa cuộc sống bộn bề và với Em của cả hai người.

“Anh đừng có vớ vẩn. Người đẹp mà ko yêu chỉ linh tinh với người xinh”

Hắn cười nhăn nhở

“Đẹp nên mới ko yêu. Đẹp như hoa cúc để thờ, anh không đủ tinh khiết để yêu”

Chị đến thăm nhà. Mang theo đóa hoa thơm cho Em và một tấm thiệp hồng. Em ồ lên ngơ ngác và hạnh phúc. Chị hỏi “Ma Vương đi đâu Kưng?” Em tảng lơ chạy đi lấy nước. Một giọt nước mắt loang vào ly nước. Em lau nhanh và lại cười.

Hôm ấy Hắn không về nhà. Rồi cả tháng sau Hắn không về nhà. Ngày nào Em cũng gửi sms và Email. Nhưng không làm lu loa lên, vì chắc chắc Hắn đang ở đâu đó rất gần và vì Em thấy mình như thế.

Ngày ... tháng ... năm ..

“Nhóc, lát qua cửa hàng mua dùm anh cái cạo râu nhá. Mọc dài tới ngực rồi. Chán thế chứ”

Buổi chiều luống cuống lăn trên cỏ úa.

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2009

Em buông tay nhé ?! (C.T.H)

(C.T.H)

Em buông tay nhé

Thế là xong

Hết những long đong chờ anh sớm tối

Hết bữa cơm chiều cặm cụi

Vội vàng sau mỗi buổi tan ca

Hết những thiết tha, nhắn tin và gọi

Và rồi lại mong mỏi nhọc nhằn


Em buông tay nhé

Thế là tan

Đơn giản như

Em sẽ thôi ko phải buông màn lo anh muỗi đốt

Khi anh say ngã sấp

Hết bông băng và xuýt xoa đau

Ôm hôn và bị càu nhàu

“Lắm chuyện”

“Dở hơi”

“Rách việc”

Nước mắt ấm ức, thương tiếc

Vì sao lại “lắm chuyện, dở hơi và rách việc”

Em yêu anh mà


Thật đấy, em buông tay thật đấy

Kiểu như “thôi ko dám quấy rầy”

Em mỏng mảnh trong ly cay sóng sánh

Chỉ nghĩ về anh…


Em buông tay đây

Anh có cản lại ko nào?!

Khoảng trống vô hồn, không gian tĩnh tại

Có mình em mong níu một bàn tay

New Moon (C.T.H)

(C.T.H)

Nắng buông mành quanh em

Mơn trên những lọn tóc ướt biển đêm rã rượi

Anh băng vào bóng tối

Con đường hun hút xứ Viên


Tình yêu không tự nhiên

Trong cả một nụ hôn gượng lại

Anh trốn tránh, trái tim điên dại

Quặn nỗi đau riêng của con người


Em đi về phía mặt trời

Nắm bàn tay ai nóng bỏng

Những lọn tóc dợp dờn trên sóng

Anh bước chân ra phía mặt trời


Chỉ có trái tim không lời

Ngân nga buốt giá……

Giấc mơ bay đi (C.T.H)

(C.T.H)

Thôi đừng khóc nữa chị ơi
Dẫu sao thì sự đã rồi còn đâu
Người ta tiếc một lá trầu
Để hoa cau rụng qua cầu gió bay.

Nhớ nhung cho lạnh hơi may
Chuyến đò xa bến biết ngày nào xuôi

Biển khóc (C.T.H)


(C.T.H)

Biển đôi khi không hiền hòa như sóng tóc em
Mà cồn lên cuốn thân anh vụn vỡ
Ấy là khi Biển khóc
Xô đến nát tan bờ...............................