Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

Bức tượng đồng (P2)


Phần 2: Cửa hàng D, số 5, Quảng trường 7

Đồng hồ chỉ 20h30p. Hương Giang nhìn ngó cẩn thận và cẩn trọng băng ngang qua Quảng trường. Một vài cửa hàng đã đóng cửa trả về cho đêm đen cái tĩnh mịch rợn ngợp. Vỉa hè ở đây có nét đặc trưng là đã cả trăm năm nay chưa thay mới. Tất cả đá lát đường đều từ những tảng đá bào mòn xanh biếc lấy từ khu thung lũng phía sau thành phố. Hai dãy phố những cây bàng cổ thụ chưa ra lá mới trơ xương trần sừng sững trùm bóng lên những tòa nhà cổ có những ô cửa sổ kéo rèm kín mít. Họ đi ngủ thật sớm. Như thể chạy trốn màn đêm.

Không quá khó khăn để Nàng tìm thấy địa chỉ Cửa hàng D, số 5, Quảng trường 7 mặc dù nó bị lọt thỏm hẳn giữa hai tòa nhà lớn của Khu nhà Quý Tộc. Hương Giang hơi hồ nghi. Khu nhà Quý Tộc là tổng thể những tòa biệt thự cổ kính mang một dáng vẻ kiêu sa và kỳ vĩ. Sự hào nhoáng, xa hoa của Khu nhà Quý Tộc là bởi chúng không du nhập bất kỳ một sản phẩm nào là bình dân. Vậy nhưng cửa hàng tồi tàn này lại chen vào giữa hai tòa nhà này. Nếu bình thường thì chắc chắn hai hộ gia đình này đã tìm mọi cách để hất cẳng căn nhà ọp ẹp này nếu không muốn nói là sẽ thiêu rụi nó.

Không có chuông và cánh cửa cũng chỉ khép hờ, trên cánh cửa gỗ cũ kỹ có dòng chữ “Tự nhiên vào – Ra đóng cửa”. Hương Giang e dè đẩy cửa bước vào. Một không gian đặc quánh màu vàng chanh ảm đạm từ luống sáng duy nhất trên chiếc đèn bóng tròn kiểu cũ tít tận góc phòng và bị các giá sách cao chạm trần nhà che khuất. Khắp nơi những đống sách cũ bám bụi như thể cả trăm năm chưa có ai đụng tới chúng. Phía quầy Bar nhỏ một người đàn ông già nua có gương mặt cáu kỉnh ló mặt ra khỏi vùng tối đăm đăm nhìn cô gái. Nước da vàng ệch, đôi mắt trũng sâu mệt mỏi và cái miệng như một đường kẻ của ông già dưới ánh sáng ngọn đèn càng trở nên ma quái. Nàng chưa biết nên bắt đầu như thế nào thì ông già đã cất tiếng:
- Cô đến mua Bức Tượng Đồng phải không?
Hương Giang đáp lời như một phản xạ:
- Sao ông biết cháu đến tìm Bức Tượng Đồng ạ?
Dường như không bận tâm đến suy tư của Nàng ông già mất hút sau quầy Bar vài giây rồi trở lại với 1 chiệc hộp gỗ nhỏ trên tay:
- Của cô đây, bao gồm cả quà khuyến mại là một dây chuyền có hình thánh giá như trong Quảng cáo.
Hương Giang nhận món đồ và không quên kiểm tra lại Bức tượng thật nhanh. Nàng mau chóng trả tiền cho ông già. Nàng muốn nhanh nhanh thoát khỏi không gian hạn hẹp và khó thở này, thứ ánh sáng ma quái này, người đàn ông lạnh lùng này. Có lẽ vật duy nhất khiến nàng thấy thanh thản khi đến địa chỉ này chính là Bức Tượng Đồng nàng vừa mới sở hữu chỉ vài phút trước.

Ngoài đường gió bắt đầu quay cuồng dữ dội hơn. Mưa thêm nặng hạt. Đêm nay chắc sẽ lạnh lắm. Hương Giang hít một hơi dài. Con đường về nhà sẽ ngắn hơn và dễ dàng hơn vì nàng đã chọn được cho mình món quà Valentine ưng ý. Gió ù ù thổi trên chiếc mũ màu đỏ Bordeaux. Nàng chợt bất giác xoay người quay lại nhìn cửa hàng. Một khoảng tối đen. Nàng thấy gai lạnh chạy dọc sống lưng. Mới chỉ một phút trước cửa hàng còn hắt ánh sáng mờ ra ngoài vỉa hè và ông lão ma quái còn lúi húi bên quầy Bar. Nhưng giờ đây trước mắt nàng chỉ là một khoảng tối mênh mông. Cứ như thể căn nhà biết chớp mắt và 2 cái cửa sổ là hai con mắt đã đóng khép hoàn toàn, ngay lập tức khi nàng đặt chân ra tới vỉa hè vậy. Trên một cành bàng xòa xuống hiên chiếc biển hiệu tồi tàn “Cửa hàng D, số 5, Quảng trường 7” lay lay trong gió như trêu ghẹo, mời mọc, khiêu khích. Thoang thoảng trong không gian một mùi quen thuộc, mùi rượu Bordeaux.

Nàng rảo bước thật nhanh trên vỉa hè đá xanh hướng ra Quảng trường để bắt kịp chuyến xe Bus cuối cùng trong ngày. Lúc ngang qua ngã tư Hương Giang hướng cái nhìn về góc ngã tư nơi vụ tai nạn vừa xảy ra. Ánh đèn vàng trong màn đêm đen đặc trùm lên chiếc xe tải trắng nhợt nhạt như màu xe tang. Im lìm. Người ta đã mang người đàn ông khoác chiếc áo măng tô màu thanh thiên đi. Chỉ còn vương trên nền đất ẩm dấu vết của xăng dầu rỉ ra từ chiếc xe. Cả dấu máu như cũng bị mặt đất nuốt gọn. Hay tại trời tối quá chăng? Hương Giang cố để định thần lại. Người đi đường càng thưa thớt hơn. Giá lạnh càng giá lạnh hơn. Mùi quen quen phang phảng trong không khí. Nàng không dám nghĩ thêm vội vàng cất bước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét