Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009

Bức tượng đồng (P6)


Phần 6: Hành lang tối sẫm.

6h57 phút

Trời đã quang đãng hơn khi Hương Giang tới trường. Ở đây giờ học đầu tiên bắt đầu lúc 7 giờ sáng. Hôm nay nàng có giờ học Bóng chuyền tại phòng học đa năng sau giờ lịch sử văn minh thế giới. Tiết lịch sử văn minh được đám sinh viên năm thứ nhất bình chọn là tiết học tẻ nhạt và vắng nhất trong các môn khoa học. Nó lại được bố trí ngay buổi giảng đầu trên hội trường B rộng lớn. Điều đó có nghĩa là lớp học chỉ loáng thoáng vài ba tốp sinh viên chăm chỉ hoặc mượn chỗ ngủ ngon lành chờ tiết học tiếp theo. Vị giáo sư giảng môn học này dường như hiểu thấu được tâm địa lũ học trò, vì vậy trong đôi mắt ông lúc nào cũng nhìn chăm chú vào một khoảng như sợ nó tan biến mất. Mái tóc đã gần bạc trắng của Giáo sư đã chứng kiến những tiết học như vậy mấy chục năm nay. Điều ông giữ lại lâu nhất ngoài những chứng tích huy hoàng của loài người từ khi khai thiên lập địa tới nay còn có một khoảng ấm áp mới, đó là Hương Giang. Ông chưa bao giờ bắt gặp một đôi mắt thanh bình đến thế, mải miết đến thế trong các bài giảng của mình. Cô ta như đang mang hết những lời ông nói vào thế giới đằng sau tấm gương trong sáng màu nâu hạt dẻ. Đôi mắt nàng khiến ông hào hứng hơn mỗi giờ trên lớp. Hôm nay cũng thế, khi ông bắt đầu bước vào giảng đường chiếc áo khoác màu tàn tro của Hương Giang đã im ắng trên giá treo ẩm ướt.
Cả hội trường B thênh thang chứa tầm 25 cô cậu sinh viên mà quá nửa đang ôm tập ngái ngủ. Ít sinh viên quá nên mặc dù hội trường B là khu vực tối nhất trong các hội trường cũng chỉ được ông bảo vệ châm chước cho 3 dàn đèn phía trên gần bục giảng. Sở dĩ hội trường B tối tăm như vậy là do khi tòa nhà D được xây mới cao 17 tầng ngay phía trước khu B có 4 tầng xây từ thời Pháp, mặc dù hai khu nhà cách nhau một khoảng sân khá rộng nhưng tòa nhà mới đã che hết cả ánh sáng của nó. Những cây cau vua ở trước thềm khu B không có nắng trở nên cớm vàng suốt quanh năm. Nêu không phải nó là loài cau vua có sức sống bền bỉ chắc đã không còn tồn tại được. Khu B giờ đây chỉ tồn tại như một khu phụ. Dành cho những ca học thiếu chỗ mà thôi. Cả dãy hành lang tối sẫm cũng đe dọa những cô gái yếu tim. Vì vậy, khu B gần như đã bị lãng quên.

Giáo sư bước lên bục giảng phủ bụi và bắt đầu bằng chất giọng trầm ấm, đôi mắt ông không rời cô sinh viên nhỏ bé ngồi ngay hàng ghế thứ 3: “Nếu thời gian có đủ trí khôn thì hãy đấu tranh cùng Lăng Tadj Mahal. Để nhân loại trên thế giới có cơ hội được chiêm ngưỡng minh chứng của tình yêu và lòng chung thủy của đàn ông ” Ông bất chợt gặp một cái nhíu mày từ phía cô gái. Một cái nhíu mày hồ nghi. Một giọng nói bông đùa cuối lớp cắt ngang lời giảng của ông Giáo.

- Thưa thầy, Lăng Taji Mahal đang bị hủy hoại. Sao ông vua ấy không nghĩ nên đúc nó bằng đồng đỏ ạ.

Vài tiếng cười nho nhỏ trong lớp vang lên. Ông giáo sư bình thản với nét môi trầm tĩnh mỉm cười: “Các em có thể thấy Lăng Taji Mahal đang bị hủy hoại dần, nhưng tình yêu của ngài không bao giờ chết. Còn vì sao nó không được đúc bằng đồng là bởi vì nó không chịu được sức nóng của mặt trời Ấn Độ. Còn đồng đỏ ư nó là biểu tượng cho cả sự sống và cái chết. Một cái chết kinh khủng. Có lẽ nào ông Vua ấy lại muốn dùng đồng đỏ để tạc lâu đài cho người tình? Tôi sẽ chia sẻ điều này cho các em vào tiết học về Văn hóa La Mã sau được chứ? ”. Những tiếng cười ran lên lần nữa. Hương Giang nhíu mày, nàng như bị lôi ra khỏi một giấc mơ. Có điều gì đó không bình thường trong cuộc sống của nàng chăng. Nàng toan hỏi vị giáo sư già vài điều nhưng tiếng chuông báo hết giờ đã réo vang. Trong khu giảng đường vẫn âm u tối.

Giảng đường vắng tanh sau một thoáng ồn ào. Hương Giang nhanh chóng thu xếp tập vở sau khi cố kiết viết lại những lời ông giáo sư còn bỏ ngỏ. Thường nàng vẫn ra sau các bạn chút xíu vì tập vở nhiều hơn và thói quen chăm chút cho bài học của mình. Khi nàng ngẩng đầu nhìn lên thì chỉ còn một mình trong giảng đường vắng ngắt. Có ai đó trêu đùa đã tắt gần hết những ngọn đèn trong khu hành lang và giảng đường. Trên trần cao những chiếc bóng đèn treo lay lay hắt xuống giọt ánh sáng yếu ớt. Bất giác nàng thấy rờn rợn. Tĩnh mịch quá. Ngoài trời chắc đã tan sương nhưng bên trong khu B vẫn tăm tối và ẩm ướt. Nàng không dám ngoảnh đầu lại. Phía sau lưng nàng. Phía cuối giảng đường. Dường như có tiếng cọ chân nhè nhẹ của một đôi dầy vải ướt bùn đạp trên lớp xi măng cứng ẩm ướt thứ nước từ vết rò rỉ của bể nước đã bỏ hoang từ lâu trên tầng thượng.

Hương Giang bước thật nhanh. Hành lang tối sẫm hun hút sâu. Tiếng dậm chân của đôi dầy vải vẫn nhẹ nhàng phía sau khá gần rồi. Bước chân nàng cuống quýt hơn. Mồ hôi rìn rịn trên trán ươn ướt. Không gian tràn vào một làn sương khói âm u. Lẽ nào ngoài trời vẫn còn lạnh và ướt thế sao. Anh sáng hành lang tối quá. Hương Giang bước mau hơn, mau hơn như sắp chạy. Nàng đã không còn nhìn thấy gì hết cả. Một thứ ánh sáng nhạt nhòa của dàn đèn và sương trắng cộng hưởng làm mắt nàng choáng ngợp trong ảo ảnh. Nàng chỉ cảm thấy tiếng đôi dầy vài và vị chan chát trong không gian ngọt ngào như một giấc mơ. Nhưng giấc mơ ấy làm nàng hoảng sợ. Hương Giang té ngã trên sàn xi măng cứng, tập sách văng tung tóe.

Nàng không còn trấn tĩnh nối, tiếng chân gần quá đỗi. Cảm giác của nàng là phải chăng có cái gì như đang muốn săn đuổi và nhấn chìm nàng. Và mặc kệ cho cái chết đó đến gần mình nàng chỉ biết nhìn trân trối vào khoảng sáng mờ ảo. Một bóng đen tiến sát nàng hơn, hắn cúi đầu nhìn nàng thấp hơn. Có thể, nàng sẽ chết. Có thể.

- Hương Giang, cậu làm sao thế?

Giọng nói ấm áp của Phan Trần vang vang đánh thức Hương Giang khỏi nỗi sợ hãi khiến nàng đã mờ cả mắt. Bàn tay anh mạnh mẽ lắc đôi vai yếu đuối của Hương Giang đang run lên.

- Bạn trúng gió rồi. Để mình đưa bạn lên Phòng Y tế.

Phan Trần thu xếp tập sách văng xung quanh vào túi xách và mau chóng xốc Hương Giang lên lưng. Đến lúc này thì nàng đã bình tâm hơn. Nhưng nàng không dám nói với Phan về cảm giác của mình. Nàng đã nhìn Phan thành một bóng ma kinh hoàng. Xung quanh nàng sương khói như cũng giãn ra rồi chạy trốn và những góc tường lẩn khuất. Phan Trần bước những bước chân vững vàng trong im lặng về phía cuối hành lang nối với khu nhà D nhộn nhịp. Chỉ có một dãy hành lang mà đã suýt cuốn Hương Giang vào một nỗi sợ hãi vô bờ. Nàng không còn cảm nhận được gì. Lạnh quá. Nhưng nàng đang di chuyển trên không trung – trên tấm lưng rộng của anh chàng chơi trong đội tuyển bóng nhà trường. Hương Giang bất giác chìm vào cơn hôn mê, nàng thấy tĩnh mịch ghê gớm. Đến nỗi không nghe thấy tiếng bước chân của Phan, chỉ là tiếng giầy vải ướt bùn đạp lên nền sàn tráng xi măng cứng ngắc ươn ướt nước từ vết rò chảy từ trên tầng thượng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét