
Phần 7: Phòng Đa Năng
9h15p
Hương Giang thấy mình chơi vơi trên không trung giống như bị nhấc lên bởi 1 chiếc cẩu. Nàng nhìn thấy mình đang trên một tòa nhà cao nhìn xuống quảng trường số 7. Một chiếc xe con bốn chỗ màu trắng đang lao điên cuồng trên con đường thênh thang như mất phanh. Con thú bằng sắt rít bánh trên mặt đường lạnh giá, khô khốc băng vào quảng trường vắng người trong đêm tối. Nó bất thần lao vào cột đèn giao thông ở góc ngã tư. Tiếng động kinh hoàng của vụ va chạm, rồi những tiếng gầm rú của động cơ tru tréo lên lần cuối như con thú hoang bị thương khi đâm vào cột đèn giao thông làm nó méo móp đi thảm hại. Hương Giang muốn la lên, nàng muốn chạy đến bên hiện trường để giúp người bị nạn vì trên quảng trường vắng ngắt. Nhưng nàng không sao cử động được. Từ vị trí cao như vậy nhưng nàng nhìn rõ một người phụ nữ đẹp có suối tóc mềm mại màu nâu ngả đầu ra thành ghế trên tay lái, từ trên trán nàng một dòng máu đỏ chảy tràn xuống gương mặt yêu kiều.
Hương Giang tỉnh lại khi ánh sáng mặt trời qua ô cửa tràn vào Phòng Y tế rồi đổ đầy chiếc cốc nước pha viên thuốc cảm sủi lúc trước nàng được cô y tá đưa cho. Cô y tá trướng đang cắm cúi chat trên một chiếc vi tính cũ trong góc phòng ngước lên nhìn nàng rồi cười:
- Em tỉnh rồi hả. Bạn trai em mới đi dc mươi phút thôi. Sao sốt thế mà vẫn tới trường vào thời tiết này. Độc lắm đấy. Mà ái chà, bạn trai em đẹp trai quá lại lo cho em nên quanh quẩn ở đây cả nửa tiếng, đuổi mãi mới đi.
Cô y tá nói liến thoắng rồi lại cắm cúi nhìn vào màn hình. Vậy là Hương Giang đã lỡ mất tiết học thứ hai trên Phòng Đa Năng của nội dung Bóng chuyền. Nàng thu xếp lại giường nằm rồi xin phép ra khỏi Phòng Y tế. Có lẽ viên thuốc cảm có hiệu quả nên nàng thấy đầu óc mình tỉnh táo. Cô y tá nói với theo sau khi Hương Giang bước ra cửa: “Em nhớ dùng thuốc cẩn thận nhé, bạn trai em đã bỏ vào túi xách em rồi. Mùa này dễ nhiễm cúm virus lắm đó, dễ nằm tới cả tuần lắm đó”. Hương Giang đi theo dọc hành lang khu D lối dẫn sang khu nhà C có căn – tin ở đó, nàng nhớ ra mình đã chưa ăn gì từ sáng tới giờ. Nàng cần ăn gì đó và quan trọng hơn là nàng cần 1 ly cà – phê để giúp mình tỉnh táo gắn kết lại các sự kiện diễn ra với mình từ tối qua đến giờ. Những chuyện mà nàng không thể nào lý giải nổi. Những chuyện nàng chưa bao giờ tin và không dám nghĩ.
Hương Giang chườm ly cafe bốc khói lên đôi tay lạnh cóng và cả đôi má hồng rực vì lạnh. Nàng miên man suy nghĩ. Ban đầu là một Email gửi từ một người bạn cũ ở tận một thành phố khác cung cấp thông tin về một Bức tượng đồng tuyệt đẹp bán giá rẻ như bèo trong một cửa hàng sách cũ xoàng xĩnh trên khu phố Quý tộc. Điều trùng hợp ngẫu nhiên là Hương Giang đang quan tâm đến một bức tượng tương tự bị thất lạc được Post trên một website nghệ thuật. Nàng muốn tặng cho mình một món quà tinh xảo như thế trong dịp lễ tình nhân. Vả lại nó chính là vật giá trị và xứng đáng nhất trên một chỗ trống duy nhất của giá sách trong phòng đọc. Nó nhắc nàng học chơi vĩ cầm như ông. Có lẽ đây là cách duy nhất nàng giữ ông ở mãi bên mình. Thế nhưng, trước khi nàng đến địa chỉ “Cửa hàng D, quảng trường 7” thì một chiếc xe tải suýt đâm trúng nàng và gây tai nạn chết người ngay sau đó. Khi nàng mang bức tượng về trong đêm mưa bụi thì ngay sáng hôm nàng bị tai nạn trên chiếc Bus, rồi trong hành lang tối sẫm. Tất cả những hiện tượng đó không có sự gắn kết nào ngoài bức tượng bằng đồng đỏ và Phan Trần. Phan như một người tàng hình bất thần xuất hiện trên chiếc xe Bus và giữ chặt tay Hương Giang khi chiếc xe thắng gấp và mở toang hai cánh cửa đón khách. Phan bất ngờ xuất hiện trong khoảng không gian chói lóa và cõng nàng chạy dọc hàng lang tối sẫm lên Phòng Y tế. Phan bất ngờ xuống khỏi Taxi khi còn cách trường hơn 2km. Rồi Phan đi học rất sớm nhưng luôn tới trường trễ nải với mái tóc ướt sương. Hương Giang thấy nhoi nhói đau nơi ngực trái. Giống hơn một chút cảm giác xót xa và bối rối vì đã kết tội cho Phan. Dù rằng nàng chưa định cho Phan được tội danh nào. Hình ảnh đôi mắt Phan thăm thẳm nhìn nàng khiến Hương Giang thấy ngượng ngùng. Nàng cảm nhận mùi cafe cháy thơm trong làn khói mỏng.
- Chào em. Thầy ngồi cùng em nhé.
Hương Giang giật mình ngước nhìn lên. Giáo sư giảng môn Văn hóa đại cương đang đứng bên nàng trên tay là một Tách trà thảo mộc với nụ cười trầm tĩnh. Ông kéo chiếc ghế đối diện ngồi và bắt đầu bằng một điệp khúc nhẹ nhàng của một người thầy tinh tế:
- Hôm nay em khác hẳn mọi ngày. Vì đây là lần đầu tiên tôi thấy em không lắng nghe bài giảng.
Hương Giang nghe má mình nóng ran, giống một người làm việc khuất tất bị phát giác vậy:
- Thưa giáo sư, vì đây là lần đầu tiên em bị sốt kể từ hơn 1 tháng chuyển tới thành phố này.
Ông giáo sư già uống một ngụm trà nhỏ rồi thư thả:
- Đó là đôi mắt của một nỗi sợ hãi cô gái ạ. Mà cũng có thể là do một cơn sốt tràn về từ sáng sớm.
Hương Giang bỗng có cảm giác muốn chia sẻ, nhưng nàng khựng lại đôi chút, nhìn sâu vào đáy mắt ông giáo sư rồi mau chóng lảng sang chủ đề khác:
- Sáng nay em nghe thầy nói về kim loại đồng là biểu tượng của sự sống và cả cái chết. Em có nghiên cứu một vài di chỉ liên quan đến nghệ thuật đúc đồng. Thầy có thể cho em biết ý nghĩa của kim loại này được không ạ?
Ông giáo sư quay lại nhìn cô học trò rồi mỉm cười. Ông như đang lật giở lại từng trang giáo án và say sưa giảng:
“Theo quan niệm của người Dogon đồng đỏ là biểu tượng của sức sống, biểu tượng cơ bản của nước, nguyên lý sinh tồn của vạn vật. Mà trong đó những tia nắng mặt trời là nước, những đường nước này xuyên qua những đám mây xám, sương mù hoặc giông bão. Người mang trang sức bằng đồng phải tránh những lối đi có nước vì người Dogon cho rằng nước sẽ nuốt chửng những đồ vật bằng đồng vào cơ thể chúng. Nơi ngọn núi – nước – đồng của họ những linh hồn đến đây để mang theo thức ăn dự trữ cho chuyến hành hương của họ.
Người Bambara thờ vị thần Faro tối thượng, mà con số là 7. Đồng xuất xứ từ tầng trời thứ 5. xứ xở của màu đỏ, của máu, chinh chiến và quyền xét xử của thần linh. Đồng còn tượng trưng cho tầng nước thứ 2 phản chiếu tầng trời thứ 5. Faro ở tầng trời này dìm chết người có tội.
Theo tín ngưỡng của người Nga đồng gắn với Bà chủ núi đồng và màu xanh lá cây. Nàng là hiện thân của một con rắn với đôi mắt màu xanh lục thạch, nơi mà ai trót nhìn vào đó sẽ phải chịu một cái chết đau đớn và tương tư.”
Như vậy là Người phán quyêt - Người đẹp – Đồng – Số 7 và Nước. Hương Giang kinh hãi nhìn vào khoảng tối của khu nhà B khuất sau bức tường đang dỡ dở dang, nơi những đường nước chảy từ trên vết dò của bể nước trên tầng thượng ngoằn ngoèo rêu như những con rắn xanh loang lổ trên bức tường vỡ.
Hương Giang bước những bước dài về phía Phòng Đa Năng. Nàng vừa đi vừa đắm chìm trong mớ suy luận hỗn độn. Rốt cuộc Phan Trần tại sao lại xuất hiện trong những tình huống mà tâm trí nàng bị chi phối bởi một ảo ảnh dữ dội. Có thể Phan chỉ tình cờ xuất hiện mà thôi. Mặc dù Phan có vẻ bí ẩn và lạnh lùng nhưng không có nghĩa là Phan mang đến những cảm giác tệ hại của Hương Giang. Trái lại, khi Phan nắm tay nàng kéo lại hay khi đu đưa trên tấm lưng gấu của Phan nàng thấy hoàn toàn yên bình. Nàng cố xua đi cái suy nghĩ lùng bùng đó. Phía trước nhà đa năng đã hiện ra sau rặng cây xà cừ cổ thụ.
Nắng đông yếu ớt chiếu qua những ô kính trên cao của nhà đa năng. Khu nhà này dành riêng cho các buổi học thể chất ồn ào nên xây khá xa khu giảng đường của trường. Các buổi học thường ken đầy lịch, duy chỉ có tiết học số 5 là bỏ ngỏ. Điều này được học sinh truyền tai nhau rằng đã có nhiều sinh viên các khóa trước đã bị đột tử khi tham gia vào tiết thể chất số 5 tại đây. Các bác sĩ chỉ đưa ra kết luận rằng các sinh viên này bị đột tử do tiết học số 5 diễn ra vào thời điểm các sinh viên này đã quá mệt mỏi do học các môn khác. Vì vậy nhà trường cắt hẳn giờ học này vì không muốn chứng kiến những chuyện tương tự xảy ra. Và bây giờ đang là tiết học thứ 5. Khu nhà đa năng bỗng dưng im ắng lạ thường, Hương Giang lo bận bịu trên lớp nên chưa bao giờ qua khu nhà đa năng vào thời điểm này. Bữa nay nàng buộc phải qua đây để báo với giáo viên hướng dẫn của mình về sự vắng mặt đột ngột trong tiết học của ông. Hương Giang đẩy nhẹ cánh cửa phòng lớn dùng làm nơi chơi bóng. Từ đây qua cầu thang bộ nàng sẽ lên tầng 2 để tìm gặp ông giáo viên môn thể chất. Cả khu nhà rộng thênh thang hắt bóng nắng lên sàn gỗ sạch sẽ như mới lau chùi cẩn thận. Sự tĩnh mịch khiến cho nhà đa năng như bị bỏ hoang. Hương Giang thận trọng nhìn quanh. Không có ai cả. Nàng xua cảm giác bất an đi. Lại hoang tưởng. Mắt nàng dừng lại ở cánh cửa khép hờ của phòng thay đồ. Cánh rèm nhung màu xanh lục lay lay. Nàng không muốn chú tâm thêm nữa nên bước dần về phía dãy cầu thang ốp gỗ. Bước chân nàng phát tiếng kẽo kẹt khi dậm lên sàn nhà. Cánh rèm lay lay trêu ghẹo. Có ai ở trong đó chăng? Trời đang lặng gió cơ mà. Một cơn sốt lại tràn lên đỉnh đầu Hương Giang, nàng nghĩ về đôi mắt trầm lặng của Phan. Cái nhíu mày trêu chọc của Phan. Phan đang tìm cách đùa cợt nàng chăng. Ngay lập tức Hương Giang chạy như bay về phía cửa phòng thay đồ. Phòng đó chỉ có một lối ra duy nhất và nàng sẽ tóm được Phan, dù trong tư thế nào cũng được.
Hương Giang hất tung cánh rèm nhung, nhưng bên trong chỉ là tấm gương phản chiếu hình ảnh của nàng với đôi mắt hoang dại đi vì nỗi sợ hãi bất thường.
- Cô gái, em đang làm gì đó?
Hương Giang quay vội lại phía sau, ông giáo viên môn thể chất cao lớn đang đứng bên cửa ra vào nhìn nàng khó hiểu. Hương Giang đỏ mặt, nàng ấp úng nêu lý do sự có mặt của mình. Người đàn ông cao lớn nhìn nàng đăm đăm khi nàng hoàn thành việc ghi tên vắng mặt. Ông thu cuốn sổ ghi chép lại rồi nháy mắt hóm hỉnh: “Trông em tệ quá, em có cần gia hạn nghỉ thêm không? Ít nhất em cũng nên chuẩn bị đón bạn trong dịp lễ tình nhân chứ nhỉ”. Hương Giang thoáng giật mình rồi vụt trở nên lạnh lùng “Em không chờ ai cả. Em chưa có bạn trai thưa thầy. Tình yêu chỉ mang về đau khổ”. Ông giáo viên trung niên chưa kịp nói thêm gì thì bóng cô gái đã khuất sau cánh cửa gỗ nặng nề. Ông lẩm bẩm một mình “Đấy, cô thấy không. Cô gái ấy cũng thấy tình yêu chỉ mang về đau khổ”. Ông hướng nhìn về một tấm ảnh treo trên góc khuất bức tường. Tấm ảnh một cô gái xinh đẹp, cao sang với nụ cười hiền dịu và sóng tóc mềm mại màu nâu. Cô gái chơi vĩ cầm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét