
Phần 3: Cuộc gọi trong đêm
Tháng 2 là thời điểm thành phố ẩm ướt và lạnh nhất trong năm. Cái giá lạnh của tháng 2 kế thừa những đợt gió mùa đông bắc trong dịp cuối năm, đón những đám mây mang sương mù và hơi nước xám ngắt, nặng nề đẩy từ núi cao về và giam cầm cả cái rét Nàng Bân cho đến hết tháng 3 âm lịch. Tệ hơn nữa là có những đêm trời sẽ mưa lạnh hoặc ban ngày thì sương từ trên núi như những gã Xich-Lop ùn ùn chế ngự các ngả đường và trấn giữ cho đến tận gần trưa. Gã nhốt những nạn nhân của gã trong một mê cung bồng bềnh, hư ảo. Gã lạnh lùng với cả những tai nạn diễn ra trong vòng tay gã. Chính quyền thành phố thống kê đây là thời điểm nhạy cảm của ngành giao thông công chính “Thời điểm bận rộn nhất trong năm sau cả một thời gian các vị ngủ đông”. Và đêm nay mang điềm báo của cái sự - bận - rộn đáng nguyền rủa ấy. Vì lẽ trời đang chững lại như đóng băng bằng một tấm rèm nhung đen tối. Đó là khi Hương Giang trở về tới nhà thì cơn mưa đêm đã tạnh hẳn. Từ các ngóc ngách màn sương bủa vây nhẹ nhàng và thầm lặng.
Treo cái áo măng tô dày bám vô số những hạt mưa chưa kịp ngấm vào trong lớp lông giả Hương Giang thả mình lên ghế sô fa của gian phòng đọc sách. Ngay từ khi còn nhỏ nàng đã hay ngủ quên trên chiếc ghế dài này, như trong lòng ông nội. Điều đó có một ý nghĩa lớn với nàng, điều mà nàng chưa bao giờ có dịp chia sẻ cùng ai. Chiếc ghế vẫn được kê ngay bên dưới tủ sách ấm áp như một chiếc giường con. Đó là ký ức êm đềm nhất mà nàng còn giữ lại cho mình_Phòng đọc sách. Bố Hương Giang tái hôn cùng người bạn thanh mai trúc mã của mình 2 năm sau đám tang của mẹ nàng. Ông đã chuyển cả gia đình đến thành phố này theo đợt chuyển công tác. Nhưng quan trọng hơn nàng hiểu ông không thể quên được nơi tình yêu của bố và mẹ những năm tháng trong ngôi nhà cũ. Dẫu rằng như vậy, nhưng trái tim Hương Giang không khỏi tổn thương và cho phép mình coi người vợ thứ 2 của ông như mẹ đẻ của mình. Theo như cái cách mà anh trai của nàng dành cho mẹ hai. Ngôi nhà mới cổ kính trong một khuôn viên có hàng rào cao và khuất tầm sau một thân bàng đại thụ. Điều duy nhất bố nàng đồng ý với con gái là giữ nguyên trạng thái của Phòng đọc sách. Đó cũng là nơi duy nhất ông hiếm khi đặt chân vào. Phố Quý tộc_cái tên nàng tự đặt bởi những ngôi nhà nhỏ cổ kính và khá cũ kỹ. Một khu phố đặc biệt bởi người ta không hay nhìn nhau, người ta kéo rèm rất sớm và chỉ sau 21h là tất cả thành phố thuộc về ông chủ bóng đêm. Những ngày đầu chuyển về khu phố nàng thực sự tìm thấy một nét đồng cảm mạnh mẽ. Bởi nó im lặng như nàng. Chỉ duy nhất có một đôi mắt đã nhìn theo nàng cả đoạn phố dài xám ngắt vào ngày đầu tháng trước cho đến tận khi vào giảng đường. Đó là khi chiếc xe tải chở đồ ngang qua nhà Phan Trần. Ngay lúc Hương Giang cảm thấy như có một luồng điện bí ẩn chiếu vào mình thì nàng bắt gặp ánh mắt của Phan trên ban công nhà anh ta. Ánh mắt đăm đăm nhìn nàng cho tới tận khi chiếc xe rẽ ở đoạn cuối con phố. Phan trở thành hàng xóm cách nàng một dãy nhà và thành bạn học chung trên giảng đường vào ngày hôm sau khi nàng gặp Phan trên bậc thang dẫn từ Hành lang tối sang Phòng đa năng. Phan cười khi bắt gặp sự ngạc nhiên trên đôi mắt Hương Giang, nhưng ngay tức khắc như một bản năng của loài Báo đen nàng trở nên trầm tĩnh và xa lạ.
Đặt Bức tượng đồng lên khoảng trống lớn trên giá sách Hương Giang ngắm nhìn món quà Valentine tự tặng cho mình. Đó là một bức tượng một nữ nghệ sỹ bán thân đang kéo vĩ cầm tuyệt đẹp. Bức tượng là một sự khổ công của người nghệ sỹ điêu khắc mô tả tinh tế từng sóng tóc như đang tuôn chảy theo bản nhạc, đường cơ trên cánh tay kéo đàn, những ngón tay căng lên bấm trên những dây đàn điệu nghệ. Đôi mắt người nghệ sỹ chơi vĩ cầm khép hờ nhưng trên đôi môi là một nụ cười bí ẩn. Hương Giang chăm chú nhìn những nút bấm phím của tạo hình để tìm ra tên bản nhạc. Nhưng nàng chịu thua, kiến thức âm nhạc của nàng có lẽ chưa đủ để nhận ra ngay tức thì bản nhạc người thiếu nữ đang chơi. Tâm tưởng nàng chạy nhảy về quá khứ khi ông nội chơi những bản nhạc êm dịu trên chiếc đàn vĩ cầm theo ông trên chiến trường đầy khói lửa. Ông nội dáng dấp thư sinh và chơi đàn vĩ cầm. Đó là hình ảnh trong sáng đến tinh khiết trong tâm tưởng của nàng. Nàng để mặc cho hoài niệm ru ngủ mình. Những ngày này nàng hoàn toàn tự do, anh trai nàng đã về quê chơi còn bố mẹ nàng có lẽ đang đắm chìm trong ánh nến ấm áp tại khu nghỉ dưỡng tận Hạ Long. Họ đi tìm nắng ấm cho đợt rét Nàng Bân đang sầm sập kéo về tại thành phố núi. Không gian đang giãn ra trong tiếng nhạc êm ái. Hương Giang chìm vào giấc ngủ tự bao giờ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét