
Phần 5: Chuyến xe Bus sớm
5h30 phút ngày 11 tháng 4 năm x
Khi Hương Giang tỉnh giấc thì căn phòng đọc sách đã gần như lạnh cóng. Cảm giác sôn sốt khiến nàng thấy lạnh trong khi mồ hôi vã lấm tấm trên khắp cơ thể. Cái lạnh được thổi về từ thung lũng phía sau thị trấn. Vào thời tiết này trong năm sương mù xuất hiện từ sáng sớm đến tận quá trưa mới chịu giãn bớt ra nhường cho một vài tia nắng mạnh mẽ xuyên thủng tầng mây. Hương Giang giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chuông đổ dồn từ chiếc đồng hồ quả lắc trên tường. Nàng đã ngủ quên trên ghế sô-fa suốt cả đêm qua. Gian phòng đọc sách nhỏ và ấm ấp với những tấm thảm thêu hoa văn trang nhã bỗng lạnh buốt vào buổi sáng. Có lẽ Hương Giang đã quên không đóng cửa sổ đêm qua chăng? Cô hướng mắt ra ngoài phía ban công vẫn tối mịt mùng, sương trắng giăng giăng như tấm áo khoác ngủ mỏng manh của một cô gái lả lơi. Cửa sổ vẫn đóng kín như chưa hề được bàn tay ai mở ra. Hương Giang thở phào, có thể nàng đã “thần hồn nát thần tính” mất rồi. Bất giác nàng lướt nhìn qua chiếc điện thoại trên bàn. Im lìm.Tiếng cười đêm qua vẫn văng vẳng trong không gian xa xôi. Có lẽ nàng đã nằm mơ chăng? Không phải thế, rõ ràng đó là một cuộc gọi nhầm số của ai đó. Nhưng nàng có cảm giác rằng tiếng nói trong điện thoại nàng đã gặp ở đâu đó rất quen. Và hơn cả là nó như có một ma lực nào đó khiến nàng không sao rũ bỏ khỏi tâm trí mình được.
Thu xếp thật nhanh những chiếc gối màu lên sô fa. Hương Giang chuẩn bị cho buổi học sáng. Từ nơi nàng sống đến trường mất 55 phút đi xe bus. Vì thế, nàng thường dậy sớm trong cả những ngày mùa đông. Chưa bao giờ nàng thiếu trong các buổi học trên giảng đường. Điều này tạo nên nét khác biệt giữa nàng và các sinh viên khác. Ban đầu người ta cho rằng nàng chỉ nhút nhát và trầm lặng nhưng sau đó sự trầm tĩnh đáng kinh ngạc ở nàng khiến các bạn hồ nghi, rồi dần dần thì mặc kệ. Thi thoảng nàng gặp Phan Trần hớt hải chạy nhanh trên những bậc cầu thang nối liền hành lang khu nhà tự học và thư viện. Anh chàng hay vào lớp học trễ nhưng thường cùng chuyến Bus với nàng. Và đôi khi nàng tự hỏi cái khoảng thời gian to đùng khi nàng đang yên vị trên giảng đường thì Phan Trần biến đi đâu mất. Phan Trần có vẻ trầm tĩnh nhưng giao du với khá nhiều sinh viên trong trường. Vì Phan tham gia vào đội bóng đá của khoa. Mỗi lần khẽ chạm vào cái nhìn của nhau Phan Trần chỉ khẽ cười cho phải phép. Có lẽ anh chàng vẫn nhớ cách đây khoảng một tháng khi Hương Giang cùng gia đình dọn đến khu phố và ngang qua cổng nhà anh, Phan Trần đã bắt gặp một đôi mắt lạnh băng. Đôi mắt cô bạn cùng tuổi cuối dãy phố nhìn xoáy vào mình đầy ám ảnh. Nhưng Phan không thể phủ nhận được rằng đôi mắt đó đẹp mê hồn và nó khiến Phan ngây ra, hóa đá.
Những chuyến xe bus đầu ngày bao giờ cũng vắng tanh và im lặng. Người soát vé đã quen với những gương mặt quen thuộc nên thường tranh thủ ngủ thêm một chặng đường và không kiểm tra gì hết. Mới 6h hơn, chiếc bus lặng lẽ rời trạm chờ đèn pha bật sáng lóa. Bên ngoài ô kính sương ùa theo bám giọt vào cửa đọng nước như mưa, như khói. Hương Giang cắm cúi vào một cuốn sách nhỏ. Nàng ít khi chú ý xung quanh cho tới tận khi giọng nói ngọt ngào của cô phát thanh từ máy hướng dẫn trên xe bus cất cao tiếng chào tạm biệt khách đi xe trong lộ trình thứ nhất của mình. Hôm nay cũng thế Hương Giang cúi đầu vào cuốn sách nhỏ, chiếc kính cận thị thi thoảng loang loáng ánh đèn pha của chiếc xe đi ngược chiều. Nhưng dường như ánh sáng trên xe hôm nay hơi yếu ớt, nó cản tầm nhìn và làm cho mắt nàng mệt mỏi. Hương Giang toan gọi tài xế bật thêm một dàn đèn đang tắt nhưng nàng bất chợt nhận ra người tài xế hôm nay hình như không phải ông tài thường ngày chạy chuyến xe sớm này. Đó là một người đàn ông trông khá dữ dằn với bờ môi mím chặt. Trong cái ánh sáng yếu ớt và khoảng không đen tối nhưng ông tài mang một đôi kính xám tối màu. Một cảm giác lạnh ớn chạy dọc sống lưng cô gái. Nàng nhìn ra xung quanh, một vài người đi chợ sớm đang ngáp ngủ, hai học sinh cũng gà gật trên tận hàng ghế đầu. Và sau lưng nàng là một anh chàng chùm trong chiếc măng tô sáng màu đang cắm cúi làm cái gì đó dưới băng ghế. Chiếc điện thoại tổng đài réo rắt đánh thức suy nghĩ lùng bùng trong đầu óc Hương Giang. Tiếng cô tiếp viên rè rè “Alo! Xe bus số 13 chú ý. Đoạn đường tàu tại khúc cua ngang đại lộ số 7 nhiều sương mù. Thông tin từ tổng đài. Đề nghị xe đi chậm và chú ý quan sát. ” Chiếc xe vẫn lặng lẽ lao nhanh trên con đường nhập nhòa bóng tối, người tài xế như không bận tâm đến cảnh báo từ tổng đài. Đoạn cảnh báo từ máy điện thoại tổng đài nhắc lại nhiều lần do không nhận được hồi đáp của tài xế. Một cảm giác bất an dâng lên trong tâm trí Hương Giang. Dường như cô cảm nhận ông tài không nghe được đoạn cảnh báo và cả những người trên xe cũng vậy. Chiếc xe vẫn âm thầm băng trong sương mờ. Sắp đến đoạn đường tàu. Hương Giang có thể nhìn thấy hình ảnh đoàn tàu dài dặc, đen ngòm có hai cái đèn pha sáng lóa như hai con mắt nhìn xuyên trong màn đêm trong trí của mình. Nàng bất giác thấy ngạt thở. Hình ảnh vụ tai nạn tối qua trên quảng trường số 7 vùn vụt hiện lên trong trí nhớ. Hình ảnh người đàn ông khoác áo màu xanh thanh thiên nằm trên vũng máu im lặng. Cơn ngạt thở tăng cao hơn khi Hương Giang gần như nàng cảm giác có thể nghe thấy tiếng nhịp tim mình đập dữ dội. Nàng vụt đứng dậy bước nhanh về phía đầu xe nói to “Xin lỗi chú, xe đang đi trong vùng sương mù phía đường ray tàu cắt ngang đường” Người tài xế ngước nhìn Hương Giang không hiểu, qua đôi kính màu xám đôi mắt ông hồng rực. Nhìn thấy nét hoảng hốt, bàng hoàng trong ánh mắt cô gái đứng ngay bên cạnh mình ông tài lùa tay vào mớ tóc xoăn dài ngang vai gỡ chiếc headfone hỏi lại “Cô bé! Có chuyện gì sao?” Trong khi đó chiếc xe vẫn băng gần phía đường ray tàu hỏa. Khoảng cách còn khá gần. Người ta đã có thể cảm giác trong không khí sự di chuyển rầm rập của một con rồng lửa dài dằng dặc thở ra khói đen với đôi mắt to đùng và sáng quắc. Khoảng cách giờ đây đang tính bằng giây. Trái tim Hương Giang đau quặn lên, trong tâm trí hoảng loạn của nàng hình ảnh cha mẹ và anh trai nhập nhòe. Nàng muốn gào lên trong nỗi sợ hãi, đôi môi mím chặt của người tài xế mấp máy nhưng nàng không nghe ra tiếng “Kìa cô bé, cháu sao thế?”. Trong khoảnh khắc sương mù giãn ra hay bị xuyên thủng bởi ánh đèn sáng chói từ đoàn tàu sớm kèm theo tiếng còi rúc lên mạnh mẽ. Người tài xế như bừng tỉnh, ông quay lại tay lái thật nhanh và làm động tác phanh gấp. Lốp xe miết trên mặt đường trơn ướt cháy lửa. Cú phanh gấp khiến Hương Giang ngã chúi về bảng điều khiển. Tay nàng gạt vào cần gạt mở cửa tự động trên xe. Chiếc xe bất ngờ mở toang cả hai cửa, Hương Giang bị xô về phía cửa lên chới với. Nàng thét lên hoảng hốt. Nhưng một bàn tay mạnh mẽ đã níu nàng lại. Hương Giang bừng tỉnh, nàng ngã chúi đầu vào thành xe ngay bên cạnh chiếc ghế phụ gần cửa lên. Người thanh niên đỡ nàng dậy hỏi bằng giọng trầm tĩnh “Cậu có sao không?”. Hương Giang ngước nhìn lên, trong ánh sáng yếu của ngọn đèn trần Phan đang nhìn nàng lo lắng. Anh ta lên xe từ lúc nào nàng không biết nhỉ. Rõ ràng khi đợi tại trạm Bus chỉ có nàng và một học sinh trung học. Hương Giang hơi bất ngờ về sự xuất hiện của Phan Trần tại băng ghế đầu. Nhưng cảm giác kinh hãi về tai nạn hụt vừa rồi khiến nàng không thể nghĩ nhiều hơn. Mọi người trên xe nhốn nháo cả lên. Sau một hồi hoảng hốt, người đi xe rục rịch gọi nhau rời khỏi chiếc xe mới vừa suýt xảy ra tai nạn. Người tài xế và anh soát vé lúc này đã tỉnh hẳn ngủ vội vàng gọi điện thoại về trung tâm. Hương Giang đứng thẳng dậy, bàn tay còn run rẩy vịn vào cánh tay Phan Trần. “Không sao, cảm ơn bạn nhiều” Phan Trần cười rạng rỡ “Thật là không sao à? Mình phải cảm ơn chứ, chỉ còn một tý là tiêu đời cả xe. Hương Giang khi nào cũng kỳ lạ”. Lần đầu tiên sau một tháng chuyển đến thành phố này Hương Giang mỉm cười cùng một người bạn. Cả hai quyết định sẽ bắt taxi đến trường. Khi bước xuống bậc thứ 2 của cửa lên xe bus Hương Giang nghe từ phía cuối xe tiếng một người đàn ông gay gắt “chà, hụt rồi”. Nàng kinh hãi quay nhìn lại, người đàn ông chùm áo măng tô sáng màu vẫn ngồi im trên băng ghế, đầu cúi sau tấm dựa của băng ghế trước. Một vài tiếng tit tit nhỏ như phát ra từ một trò chơi điện tử. Đó là người duy nhất còn ngồi lại trên chuyến xe bus. Bình tĩnh đến lạnh lùng. Phía xa, đoàn tàu chỉ còn để lại trên lớp sương dày làn khói đen mùi dầu xăng khen khét. Lại là mùi hăng hăng ấy, mùi rượu Bordaeux xông vào mũi Hương Giang thoang thoảng, chan chát, sóng sánh màu rực đỏ của máu.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
- Anh tài ơi dừng lại đoạn đường giao kia dùm tôi nhé.
Tiếng Phan Trần cắt ngang câu chuyện dang dở của hai người trên chiếc taxi tới trường. Hương Giang tròn mắt nhìn Phan Trần: “Ủa, sao bạn không tới thẳng trường luôn. Từ đây tới trường con tới hơn 2km”. Phan Trần cười gượng, không nói gì cho tới tận đoạn đường giao mới quay sang Hương Giang: “Bạn tới trường trước đi, mình có chút việc riêng nên đến sau. Có lẽ chỉ tham gia được từ giờ học thứ 2”. Phan Trần nháy mắt tinh quái rồi đưa cho nàng chiếc khăn len dày lúc trước mang trên cổ anh. “Bạn mang cái khăn này nhé, cái khăn cổ của bạn bị mắc vào tay vịn xe bus rách mất rồi. Chưa bao giờ thấy bạn rời khăn ra, nên mình nghĩ bạn sẽ cần. À, mới khoảng 1 tháng chưa thấy bạn rời khăn”. Phan Trần cười dịu dàng rồi chạy băng vào lối đi bên đường có hàng rào kết bằng những cây ô – rô cao lưng chừng xanh mướt. Hương Giang thấy lòng mình ấm áp. Chiếc khăn len màu rêu của Phan Trần cạ vào đôi má hồng rực của nàng gai gai nhưng ấm lạ lùng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét