Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

NHẬT KÝ KẸO SỮA (LỚP 1)


Năm thứ nhất bậc tiểu học


Ngày anh trai đưa Kẹo sữa đến trường là một ngày đậm chất lịch sử. Chả là cả hai đứa quên cả đi học nên đã bị trễ. Sáng hôm ấy Kẹo sữa đi tóm đuôi chuồn chuồn kim và chạy rông ở mạn bờ sông, anh Đường Đen thì mải chơi chọi đá. Bố Kẹo sữa đi tìm khắp xóm mà ko thấy hai đứa đâu vừa hoảng vừa cáu nên khi tóm được hai đứa về bố đã thẳng tay cho vài roi vào mông. Kẹo sữa vừa khóc hu hu vừa thu dọn tập sách để theo anh đến trường. Cả đoạn đường anh Đen cứ kêu ca “tại mày mà tao bị đánh oan, ai bảo cứ mải chơi cơ chứ, tại mày đi học nên tao mới thế này” Kẹo sữa vừa khóc vì đau vừa lếch thếch bước theo anh vì sợ bị bỏ lại. Lỡ anh Đường đen mà bỏ nó lại thì nó chỉ có nước đi bụi đời chứ nó có biết đường về nhà đâu. Ngày đầu tiên đi học Kẹo sữa ăn mặc chỉnh tề, ôm tập sách tử tế, tóc buộc gọn gàng nhưng quên đi dép và lại còn đeo cả khăn quàng đỏ (đã vào đội đâu nhưng mà thấy anh Đen đeo khăn quàng nên nó cũng bắt chước). Vì sự việc đó mà hầu hết các phụ huynh đều bụm miệng cười còn lũ trẻ con thì ngắm nhìn Kẹo sữa như một thần tượng. Cô giáo có mái tóc xù bông, gương mặt linh hoạt với đôi mắt sáng lấp lánh và cái miệng nhỏ tô son màu đỏ chỉ định “đội viên” Kẹo sữa làm lớp trưởng. Kẹo sữa ngơ ngác nhưng chợt thấy vui mừng khôn xiết, nó định bụng lên bục giảng và đọc một bài tuyên thệ ngắn nhưng cô giáo đã cho lớp học giải tán để mai bắt đầu năm học đầu tiên trong cuộc đời lũ trẻ.
Lớp học của Kẹo sữa thực chất là 2 phòng học nhỏ bé và ẩm ướt trong một khuôn viên đầy nắng tại khoảng đất hình một lòng chảo mini thuộc khu dân sinh. Bên cạnh lớp học là khu giáo vụ bao gồm một nhà tập thể của cô giáo, một phòng tiếp khách và dịch xa 1 tý là nhà vệ sinh kiểu cũ – nơi một đi không trở lại, ai cũng phát kinh lên. Cái sân chơi vừa nhỏ vừa bụi vì không được láng xi măng, mùa mưa đến là cả nước thải lẫn rác rưởi từ ao cạnh trường và dồn từ các cống nước tràn vào lớp học. Bọn trẻ con thích lắm, sẽ cởi hết cả dép cao su ra và lội bì bõm từ đầu lớp đến cuối lớp, bạn Tý thích đóng vai khi thì cá mập khi thì cá sấu để đuổi theo và hù dọa bọn con gái phát khiếp đang co cả lên trên bàn. Anh em nhà sinh đôi Tôm và Cua thì luôn hùa theo Tý một cách cuồng tín, chính vì thế nên đôi khi chúng tỏ ra hung bạo và đôi khi thì hiền như một con mèo con dễ bảo. Ấy thế nhưng người lớn thì lo cuống lên, cô giáo bắc loa để "di tản" bọn nhóc ra ngoài lớp theo nhóm được bố mẹ đến đón, các bậc phụ huynh thì đứng chật cả lối đi lát đá xẻ cho đỡ ướt và chờ Bố Kẹo sữa chuyển từng đứa ra cho. Nước ngập đến ngang bắp đùi của Bố còn bọn trẻ được ngồi trên vai ông thì cười sung sướng, chúng thích giây phút này nên chúng thích trời mưa. Người lớn thật chẳng biết hưởng thụ gì cả. Trước cửa lớp Kẹo sữa có vài cây xoan đào cao và rộng tán. Chỉ có điều tán xoan không rợp bóng như tán xà cừ nên nắng cứ xuyên qua những khoảng trống mà tí tách chảy xuống sân trường bụi đỏ. Mùa tháng ba về xoan tung những chùm hoa tím tím dịu dàng và thơm man mác, lãng mạn lắm, nhưng nó cũng thả tung lũ bọ chét đốt người vào lớp học. Ngày nào về nhà người Kẹo sữa cũng mẩn đỏ lên. Hội phụ huynh đưa ra phương án chặt bỏ mấy cây xoan đào, lũ trẻ con khóc ré lên khiến nhiều vị phải chững lại hẳn, cuối cùng thì Bố Kẹo sữa là hội trưởng đành phải ra phương án lấy sào đập rụng hết hoa xoan đi bởi vì cũng chẳng có cái cây xanh nào trong sân đủ che nắng cho lũ trẻ cả. Ý tưởng được tán thành, bọn con gái vẫn khóc nức nở tiếc nuối nhưng còn hơn là phải tạm biệt người bạn già của chúng. Thằng Tý tay bưng mặt làm bộ nức nở “đừng chặt cây của con, để bọ chét còn vào lớp đốt tụi con chứ” rồi bật cười ha hả. Kẹo sữa chi muốn đấm cho nó một cái rồi nhét vào cái đống đá xẻ bên lối cổng vào bao tường gạch xỉ xanh lè. Chẳng phải trẻ con đứa nào cũng dễ bảo và ngoan ngoãn, Tý là một ví dụ to đùng.
9 giờ Kẹo sữa nằm vắt tay lên trán suy tư rồi quay sang hỏi anh Đen
-          Anh có biết Lớp trưởng thì dứt khoát phải như thế nào không ạ?
Đen đã thiu thiu ngủ trả lời
-          Là phải đi học sớm, nghe lời cô giáo, làm bài đầy đủ, không nói chuyện riêng trong lớp, luôn luôn gương mẫu... Đấy, làm Lớp trưởng khổ lắm, anh chỉ thích làm “công dân” thôi.
Nói xong thì Đen lăn kềnh ra ngủ, Kẹo sữa lại vắt tay lên trán rồi chẹp chẹp có hỏi nữa Đen cũng không biết mà trả lời đâu, anh ấy toàn là “công dân” trong lớp thôi (điều này làm bố giận lắm). Kẹo sữa thấy trách nhiệm cuộc đời mình nặng nề với 24 thành viên trong lớp, thế là giã từ bọn chuồn chuồn kim và những ngày lêu lổng, giã từ bến sông óng ánh nắng, giã từ những buổi trộm khoai, ngô trên cánh đồng đầy chim se sẻ… Lòng Kẹo sữa thoáng tiếc nuối nhưng thấy vui là lạ. Có phải bất kỳ nhiệm vụ gian khổ nào cũng làm người ta nản chí đâu, đôi khi nó chỉ như là một nốt đệm thần kỳ cho những lý do để người ta trở lên mạnh mẽ hơn. Giống cái cây trưởng thành trong bão tố. Nghĩ được đến đấy thôi thì mắt Kẹo sữa dim díp và cái ngủ ào đến theo tiếng Bà nội ru con Bống con em Kẹo sữa ngoài võng.
“À ơi, cái ngủ mày ngủ cho ngoan…
Mẹ mày đi chợ đồng xa chưa về
Bắt được con trắm con trê
Cầm cổ lôi về cho cái ngủ ăn…”
Kẹo sữa yêu cuộc sống này với bài đồng dao quen thuộc “Kim kỉm kìm kim… chuồn chuồn ông, chuồn chuồn bà, ai có con ra đây mà nhận”. Một cánh chuồn kim thoát bay lên cao, cao mãi, Kẹo sữa chỉ tóm đuôi chúng rồi thả bay, mẹ bảo không được xâu chúng vào que cỏ để “teng teng” như bọn trẻ khác, thế là ác lắm, Kẹo sữa cũng thấy vậy.
(Lớp 1 – trường làng)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét