Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

CHUYỆN CHỈ NÀNG MỚI BIẾT


........................................

Nắng chiếu cheo chéo bên ban công, hắt bóng lá bàng xanh thẫm ngày cuối hạ vào ô cửa kính đùng đục như sương khói. Nàng uể oai trở dậy, nheo nheo mắt, chiều muộn mà nắng vẫn rực rỡ vậy sao? Một mẩu tin nhẵn hẫng hụt trong máy. Tin nhắn của chồng nàng.

“Đi nhậu. A về muộn. Đừng đợi”

A! vậy là bữa nay chồng nàng còn nhớ nhắn tin cho nàng cơ đấy. Bình thường có nhắn tin về đâu. Mỗi buổi chiều, sau giờ công sở gã đi nhậu. Đó đã là thông lệ rồi. Mà đã là thông lệ thì nàng cũng quen chấp nhận như một tiên đề, khỏi cần chứng minh hay nghi ngờ. “Rõ là vẽ chuyện”_Nàng chép miệng. Nàng bận tâm đến những giọt nước mát lành đang chuẩn bị xối xả rồi vỗ về lên thân thể rã rời của nàng sau cả một tuần mệt mỏi. 11h30p sáng thứ 7 nàng rời văn phòng. Bỏ lại sau lưng mớ tài liệu ngổn ngang chưa giải quyết xong (hoặc giả là nàng cứ để đó đã, giải quyết ngay người ta lại tưởng là nó quá dễ dàng và không quan trọng). Nàng bỏ lại sau lưng cái đơn xin nghỉ phép cô N vội vàng viết vì thấy anh T xin nghỉ được (tội tình gì phải đi làm, cứ nghỉ ngơi cái đã, vì cái công ty này nó cần mình chứ mình có màng gì đến nó đâu). Có gì đâu, cái lúc nước sôi lửa bỏng này cô ấy chỉ cần dùng quyền admind mở máy vi tính ra, làm một cái động tác delete vài đoạn code. Rồi cô ấy la toáng lên rằng “Cái phiên bản cổ hủ này lỗi rồi, tường và nhà không khớp, nên cái nhà nó bao cái tường rào. bản đồ như thế này thì chết người ta không cơ chứ”. Một vài thuật toán bị sai, một vài lỗi nho nhỏ ấy có ai chứng minh dùm là có đứa cơ hội tát nước theo mưa hoặc là chán ghét cuộc sống văn phòng vô vị quá nghịch chơi rồi xóa toẹt một cái. Nền kinh tế của Công ty mà suy sụp thì nền kinh thế thành phố, rồi quốc gia, rồi thì đến cả kinh tế thế giới cũng thế. Sụp đổ hết cả. Chỉ một cái nhấp chuột trong một giây phút bực mình. Nàng sẽ bỏ lại sau lưng những bình nước lọc chỏng chơ, cạn khô rồi ấy nhưng nàng không thích gọi đấy. Ai bảo mụ chủ cửa hàng cung cấp nước tinh khiết cứ cố tình ăn chia 5% trong cái 253 nghìn VNĐ tiền nước nàng gọi tháng trước. Người ta là dân hành chính, chỉ có bằng ấy lương cứng chứ có gì ngoài cái cứng ấy ra đâu. Phải cho người ta thở, người ta lấy tiền gửi xe đạp với chứ. Đấy có có 5% của 253 nghìn VNĐ thôi đấy. Nàng vứt lại hết mấy cái hợp đồng điện, nước khi chuyển công ty rồi lại đến tay nàng. Bọn Ngân hàng xyz cũng tệ quá, thuê nhà rồi trả nhà mà không quyết toán giùm nàng. Cái nhà cổ thật, rêu úa tường phai, quá lâu rồi không sửa. Tụi nó đi là bỏ lại cả mấy cái van nước hỏng hóc han rỉ, nước rò ra long tong. Bỏ cho mấy cái dây điện lòng thòng như hăm dọa vài đứa bất cẩn. Nàng thở dài não nuột, xối nước lên thân thể lần nữa, rồi lần nữa. Bỗng dưng trong lòng nàng chán nản lắm, có cái gì ấy xối lên nỗi chán chường của nàng mà loang ra khắp tận ngóc ngách của cơ thế, đến cả từng đầu dây thần kinh. Nàng choàng tấm áo hở hang, có sao đâu nàng chốt cửa rồi chỉ có chồng nàng là vào được thôi. Ở cái thủ đô hoa lệ này chỉ toàn là những rắc rối, chắm giết, hãm hiếp đàn bà, dâm ô trẻ con,.. thôi thì đủ mọi tội lỗi ở đời. Đâu có như nhà quê nhà nàng, người ta mở cửa cả đêm ngủ cho mát mà sáng ra cái xe dựng đầu hồi quên khóa vẫn y sì không dịch lấy 1 cm. Đấy là thời xưa thôi, thời nay cũng kinh lắm hôm nọ còn có vụ nó vào nhà nó hãm hiếp bà già 80 cơ. Nàng rùng mình, với tay lấy cái re-mot bật đại một kênh truyền hình trong khi tay kia đang bưng cái tô thủy tinh to đùng đựng đầy đồ ăn chay bữa tối. Đã thành quen rồi, lão chồng nàng thì đi nhậu còn nàng thì ăn chay trong cái tô thủy tinh. Nàng ăn chậm rãi, không mấy cảm xúc những cái nấm xốt hay miếng đậu kho, nàng ăn cho tâm thanh tịnh ấy mà. Chứ lại không cố mà thanh tịnh nàng đến rồ dại vì 8h mỗi ngày nàng dán mắt vào vi tính, cười cợt nhạt toẹt và thậm chí đôi khi gân cổ chanh chua lên với bọn đồng nghiệp làm kĩ thuật quên cả phép lịch sự tối thiểu của đàn ông. Trên Ti vi người ta mời một ông giáo sư đạo mạo giảng về “lịch sử thuộc về những người dám ước mơ”. Cái chủ đề cũng hay hay, nàng dán mắt vào ti vi, chăm chú tột độ. Ông giáo sư nói thao thao “...ai trong các bạn mà chẳng ước mơ và nuôi ước mơ ấy trong lòng mình, có khi nó bị lãng quên vì một điều gì đó, nhưng thực tế nó vẫn còn đấy, bởi vậy bạn hướng trọn niềm tin cho nó… Bạn còn chờ gì? Một lời mời à? Bạn có nhớ ước mơ của mình không?...”. Nàng buông muỗng thức ăn. Cảm giác có một hơi ấm mãnh liệt chạy qua từng ngón tay đến tận trái tim mệt mỏi. Chao ơi, thì ra là cái cảm giác đó, đúng rồi, rõ ràng không lẫn vào đâu được. Nàng đã từng có ước mơ.

Nàng bần thần trên so-fa và nhớ lại ngày nàng mới vào công ty người ta đã hứa với nàng biết bao điều. Nào là nàng là quản lý, mà người ta không đào tạo quản lý, người ta chỉ đào tạo nhân viên thôi. Vì vậy, nàng hãy làm cho tốt vào vì nàng còn phải tiếp quản một mớ công việc lớn lao và hoành tráng lắm, dễ chừng nàng quản lý cả mấy trăm người ấy chứ. Rồi người ta hứa sẽ đưa nàng đi đào tạo ở trung tâm nọ, tổ chức kia để đóng góp trọn vẹn cho công ty. Rồi người ta cười ha hả, người ta muốn nàng phải là 1 cổ đông, mua cổ phiếu, nàng phải trên con đường thành người chủ chứ. Thôi thì đủ mọi lời hứa. Nàng thấy lòng cay cay, chua xót. Bất giác nó thành cục nghẹn trong cuống họng.

Nàng tiếp tục nhớ rằng mình đã từng tham dự biết bao kỳ thi tài năng nhé, nàng tốt nghiệp với thành tích khá khẩm, nàng ưa nhìn và năng động. Nàng ước mơ tiền và đóng góp cho 1 xã hội không có đói nghèo. Nàng thấy bừng bừng khí thế. Nàng thấy mình đớn hèn khi a dua theo một lũ những kẻ cơ hội, chán ngán và quậy phá. Nàng tủi hổ khi thấy mình cũng đang trượt dài trên một cái máng trơn, cứ tuột cùng họ và không chạm đáy. Chao ơi, nàng bắt đầu cay đắng. Nàng nhanh nhẹn vạch ra 1 lộ trình, 1 lộ trình hẳn hoi nhé. Lộ trình ấy nghĩa là phải cải tổ, cải tổ cái công ty đang rối tinh rối mù lên của một ngày hội cá tháng tư. Chứ còn sao, phải vạch mặt cái cô N ấy. Cô ấy có việc gì đâu mà cứ xin nghỉ thôi, quá phép rồi, dối trá quá. Cô ấy nghĩ rằng cô ấy là cái đinh của cả phòng nên cô ấy phải nghỉ dăm bảy buổi cho họ thấy cái tầm quan trọng của cô mà ớn lạnh, tăng lương, giảm giờ làm cho cô. Hẳn chứ, cô cũng là Trưởng phòng cơ mà. Chứ còn sao, phải dằn mặt cái anh T ấy, làm không làm chỉ ngủ trong giờ thôi. Có bữa tò mò tọc mạch nàng sang máy vi tính của anh ta mượn ID chat cùng đám bạn chơi rồi tìm được cả một file phim sex trong máy anh ta. Bệnh hoạn hết sức, công ty đã cấm coppy dữ liệu cá nhân vào máy rồi mà. Phải làm cho ra nhẽ, không nương tay nữa. Lại còn cái ông chuyên bắn Haflife trong giờ nữa, phải cho ra ngô ra khoai, tàn hoa dập liễu mới thôi. Nói chung, phải cải tổ. Cái tư tưởng cải tổ hừng hực cháy khiến mắt nàng hoe đỏ, nàng vừa khao khát ngày mai đi “cải tổ” vừa đau khổ nhớ về ước mơ đã tan cháy thành tro, suýt nữa nàng quên mất đấy. Cuộc sống bộn bề, chao ơi.

Chẳng biết tự lúc nào nàng đã ngồi dưới thềm Balcon bắt đầu thấm lạnh sương đêm, ngoài kia những giọt đèn vàng ủ vào lòng nàng thêm nỗi niềm hiu quạnh và cay đắng. Có lẽ vì thế mà mắt nàng hoe đỏ rồi chan chứa những dòng lệ trong vắt trong tiếng hic hic kéo dài. Nàng tập trung cho công cuộc cải tổ công ty đến độ nàng không nhận ra tiếng tra chìa khóa lách cách của chồng nàng đã trở về sau trận nhậu nhẹt lai rai với đám bạn tới 90% còn ế vợ. Chàng nhìn nàng trong bóng tối, cái áo lụa mỏng manh không dấu nổi đôi vai rung rung yếu ớt dưới vạt đèn đường hắt vào balcon. Ôi chao là tội nghiệp. Chàng còn cảm nhận được giọt nước mắt bỏng rát của nàng như những ngày mới yêu đương. Rồi tự mình chàng thấy lòng có lỗi, hay là nàng giận vì chàng hay về trễ nhỉ? Chàng rón rén đến bên ôm nàng vào vòng tay mềm ấm, rồi cứ tự nhiên như thế bồng nàng vào giường ngủ. Nàng yên lặng, có lẽ nàng đang nghĩ về mơ ước của mình. Bỗng dưng nàng chợt nhớ ra còn cái công văn khẩn gửi cho Sở, nàng thót mình lại. Trời ạ, một việc quan trọng như thế mà nàng còn quên được. Nàng khổ sở trên chiếc giường êm ái, trăn trở và thi thoảng nàng thở dài não nuột. Thế này dễ chừng mất việc mất thôi, mong sao sớm đến mai để nàng ù té qua công ty gửi cái công văn đi lấy ngày gửi cho kịp hạn. Nằm kế bên nàng chồng nàng cũng nín thở giả vờ đã ngủ. Chàng áy náy, lẽ nào nàng buồn mình đến độ trăn trở vậy sao? Thôi thì từ mai bớt bớt đi nhậu về ăn tối cùng nàng vậy. Chàng chép miệng, cái ý nghĩ này dễ dàng ru chàng vào giấc ngủ đang ào ào kéo đến như chiếc xe tứ mã. Bên kia nàng vẫn thi thoảng thở dài thườn thượt. Chỉ tội cho cái công văn khẩn, mật còn bị vứt chỏng chơ trên mặt bàn làm việc chưa được gửi đi. Có khi cũng nên cải tổ thật.

 
 
 .........................................................................................................................

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét