-------------------
Những tia nắng đầu ngày xuyên qua tấm rèm dày lay động. Bá Huy thấy lành lạnh, quờ tay sang bên chỉ là một khoảng trống Mai Huế đã đi đâu mất, hắn mở hé mắt kiếm tìm. Mùi hoa sữa nồng nàn ngay bên bậu cửa sổ ùa vào trong sớm mai vàng nắng. Một ngày chủ nhật đầy nắng ấm. Ngay lập tức Bá Huy nghĩ đến Thu Trang, chết thật hắn có hẹn với nàng chiều nay. Những tiếng lịch kịch trong phòng tắm cho Huy biết Mai Huế đang ở trong đó. Nàng vừa lẩm nhẩm hát một bài quan họ vừa dỡ đồ ăn ra khỏi các túi ni-lon. Bóng dáng yêu kiều của cô thôn nữ thu gọn trong ánh nhìn của Bá Huy, nàng xinh đẹp và dịu dàng quá đỗi. Từ thật tâm hắn không muốn làm nàng tổn thương, nhưng dẫu sao hắn vẫn phải buông lời. Gọi Mai Huế đến bên mình Huy vòng tay ôm lấy nàng, xoa xoa lên bụng:
- Giá anh đã có công việc và kiếm được nhiều tiền để lo cho mẹ con em. Anh thật là một kẻ chẳng ra gì_Im lặng giây lát cho lời ngọt ngào này ngấm vào lòng Mai Huế, Huy tiếp_anh đang ở giai đoạn cuối của kỳ thực tập ở Tập đoàn VĐ. Nếu anh làm tốt họ sẽ giữ anh ở lại em ạ. Thế là có thể có tiền để lo cho em và những đứa con của chúng mình.
Mai Huế im lặng, nàng thấu hiểu cụm từ “những đứa con của chúng mình”, lòng nàng chua cay nhưng cũng còn hơn chăng là mong chờ Bá Huy cưới nàng làm vợ ngay lập tức. Bá Huy thấy đã chinh phục được nàng. Đợi thêm chút thời gian để Mai Huế tin tưởng hắn thở dài não nuột rồi làm như khổ não lắm tiếp lời.
- Nhưng có một khó khăn em ạ. Cái này không biết có nên nói cho em biết không nữa.
Mai Huế tròn mắt nhìn Huy “anh nói đi, em ở đây để chia sẻ cùng anh mà”. Biết con mồi đã mắc câu Huy làm bộ đau khổ và tự dằn vặt tiếp lời:
- Chắc anh là thằng đàn ông tệ lắm nên đi đâu cũng mang lại đau khổ cho phụ nữ. Nhất là em_đặt một nụ hôn lên tóc nàng hắn tiếp_ở công ty đó ông giám đốc có cô con gái học cùng ngành với anh, cô ấy có vẻ rất quý mến anh, ông Giám đốc có nhờ anh kèm cặp cô ấy vài môn học và xa gần nói rằng sẽ nhận anh vào công ty. Cô ấy vẫn thường qua nhà anh vào buổi chiều để học. Nhưng mà, anh biết trong lòng cô ấy không vì việc học. Cũng là vạn bất đắc dĩ mà thôi…Nếu cô ấy đến đây mà trông thấy em ở đây, chắc là…
Bá Huy bỏ dở câu nói lưng chừng, hắn hiểu rằng Mai Huế đủ thông minh để hiểu. Vài giây dài dặc lặng lẽ trôi qua, một giọt nước mắt của nàng rơi xuống trên tay Huy lạnh giá. Bá Huy vội vã xoay người nàng lại, nói xót xa, vội vã “thôi nào, em thứ lỗi cho anh” rồi đưa tay lau gương mặt bàng bạc và mỏi mệt đến tội nghiệp của nàng. Cơn mưa nước mắt ào ạt tuôn trào nức nở trên đôi vai mạnh mẽ của Bá Huy. Phải rất lâu sau Mai Huế mới đủ trấn tĩnh để nói những lời nghẹn đắng trong cổ nhưng cũng chan hòa nước mắt:
- Em hiểu mà, em sẽ bỏ đi lúc cô ấy đến. Miễn là em được ở bên anh những ngày này.
Bá Huy ôm xiết lấy đôi vai mỏng manh của Mai Huế như gửi gắm một lời cảm ơn. Huy hôn lên tóc nàng những nụ hôn nồng cháy, nếu để ý thật kỹ có thể tìm kiếm thấy cả những hân hoan trong mỗi chiếc hôn. Hắn đã trút được gánh nặng ngàn cân nhẹ như bấc. Bước tiếp theo là vài ngày nữa thì tính kế tống khứ cô nhân tình bé nhỏ ra khỏi căn nhà này, nếu có thể tống khứ cả cái hình hài bé tí xíu đang ngọ nguậy trong bụng cô ta ra ngoài, thế là xong. Không khí chợt vẩn lên mùi tanh lợm của những vệt máu đông trong sàn nhà vệ sinh nơi để con cá đã chặt từng khúc Mai Huế mua về lúc sáng.
----------------
Buổi chiều, nắng thành vệt sậm bên ô cửa sổ buông nửa cánh rèm. Như hẹn, Thu Trang đến. Như thỏa thuận, Mai Huế đã đi tự lúc nào qua lối cửa sau. Cái lúc Huy còn đang trò chuyện nàng đã đi rồi, vì thế Thu Trang bước qua ngưỡng cửa nhìn Huy hồ nghi “kìa, anh đang nói chuyện cùng ai đấy?” Bá Huy ngước lên nhìn Thu Trang trong lòng bối rối còn chưa nói được câu gì, đôi mắt hoảng hốt Huy nhìn quanh tìm dáng Mai Huế, nhưng tịnh vắng. Lúc này hắn mới thở phào. Huy hồ hởi kéo Thu Trang vào lòng mình “nào, lại đây xem anh nướng bánh cho em này” đoạn hắn hôn phớt lên đôi má thang thảng mùi nước hoa tinh chất oải hương ngọt sắc và trầm mặc. Thu Trang giãy ra “thôi nào, anh làm bột dính cả lên áo em bây giờ”, nàng cười tươi rói “Để em làm bếp cho anh” Bá Huy quá đỗi đột ngột và ngỡ ngàng, hắn chẳng bao giờ nghĩ được rằng hắn lại có diễm phúc được thiên kim tiểu thư lá ngọc cành vàng vào bếp chuẩn bị bữa tối cho mình nên ngơ ngẩn đứng. Thu Trang cười phá lên, chất giọng oanh vàng của nàng trượt vào màn nhung tối sẫm đã buông bên ngoài ô cửa sổ treo một nửa cánh rèm.
Gần 10h đêm Tiễn Thu Trang đi về Bá Huy ngất ngây trong hạnh phúc tràn trề. Nhìn bóng nàng khuất dạng hắn không khỏi chạnh lòng nghĩ về Mai Huế. Vừa bước chân lên thềm tiếng Mai Huế đã đều đều ngay bên hàng rào ô-rô xanh mướt “Chị ấy về rồi à. Em vào nhà được chưa”Nàng nói giận hờn mà cũng như đang nói với một mình mình. Bước vào nhà Mai Huế ngồi xuống mép giường như hôm qua, lúc mới đặt chân vào phòng này. Bá Huy bứt rứt hỏi “em đã ăn gì chưa? Anh hâm nóng đồ ăn cho em nhé?” nàng nghẹn giọng “em đã ăn rồi, không cần anh nấu lại nữa đâu”. Rồi cứ thế nàng im lặng. Bá Huy nếu không phải là người đủ bản lĩnh chắc không chịu thấu những đòn cân não của Mai Huế. Lẽ nào một người con gái mới vừa mang đến hạnh phúc cho Huy lại ngay lập tức cô khác mang về cho hắn muộn phiền đến thế. Càng nghĩ càng thấy mình ngu tợn sao lại để hậu quả xảy ra cơ chứ, hắn vốn là bậc thầy trong việc phòng tránh hậu quả mà. Có lẽ vì Mai Huế là cô gái quá đỗi ngây thơ, trong trắng khiến hắn quên mất mà không đề phòng. Nghĩ đến đó mặt Huy ngẩn ra. Vì cái khuôn mặt ngẩn ngơ ấy của Huy nàng thấy mình có lỗi hay chăng mà sáp lại vuốt ve hắn, nói dỗi hờn “thôi, anh cứ làm cái mà anh cho là đúng, cuối cùng hãy cứ về bên em”. Bá Huy thấy lòng nhẹ hơn. Gió rin rít qua khe cửa, gió mùa thu lạnh lùng và buồn sầu thảm.
------------
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét