Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

NHẬT KÝ KẸO SỮA (LỚP 4-IV)


Chiến thuật giải ma!
Tiết thứ hai ngày hôm sau là tiết của cô giáo chủ nhiệm kính yêu. Bọn trẻ đã có một cuộc họp của hội kín vào khoảng giữa tiết 1 và 2. Dĩ nhiên là khi Hội kín họp thì bọn trẻ khác tỏ ra quá đỗi ngạc nhiên, vài đứa lảng vảng xung quanh nhưng Tí đã trừng mắt đuổi đi. Bình thường Tí và Kẹo sữa toàn đánh nhau hoặc nghịch chơi tưng bừng giờ giải lao chứ đâu có làm bộ mặt hình sự như thế kia. Mèo khoang oai ra trò khi thấy đám trẻ xung quanh bức xúc khó chịu vì trò úp mở này và dĩ nhiên nó là tâm điểm sự chú ý. Nên nó càng làm ra vẻ bí mật, thi thoảng lại “chu choa” như thể là nghiêm trọng lắm. Jim và Kẹo sữa thì âu lo đến quên cả thở dài trước hành động lố bịch đó.
Vào đầu tiết hai, cô giáo Mai bước vào lớp. Sau khi nghiêm trang chào cô là Kẹo sữa để ý ngay đôi mắt thâm quầng của cô trên làn da trắng xanh yếu ớt. Nó vừa thương cô vừa căm thù con ma quá. Cô giáo nhìn lướt qua Kẹo sữa, bất giác nó thấy lạnh cả xương sống.
-          Để tình hình học ghép của các em thêm hiệu quả cô sẽ kiểm tra kết quả của các cặp học đôi. Kì kiểm tra này sẽ được tổ chức vào cuối học kỳ. Có phần thưởng hẳn hoi. Vì vậy, các đội hãy cố gắng lên nhé.
Cả lớp đồng thanh hưởng ứng. Cô giáo hướng đôi mắt vui vẻ nhìn về phía Kẹo sữa và Tí như khích lệ. Kẹo sữa rùng mình. Lát sau Tí truyền cho Kẹo sữa mảnh giấy nhỏ trong đó có dòng chữ:
“”Nó” bắt đầu hiện hình rồi. “Nó” đã phát hiện ra chiến thuật của chúng ta. Thế nên “nó” mới bày ra trò kiểm tra, kiểm chiếc này hòng khiến chúng ta không còn thời gian mà tập trung chống lại “nó””
Chiến thuật số 1 của Tí là:
“Theo dõi nhất cử nhất động của cô giáo”. Vì nhà tập thể của cô bên cạnh trường, ngay bên cái ao thế nên công việc theo dõi cô giáo thật là gian truân với lũ trẻ. Kẹo sữa vốn đã “tiêm” vào đầu óc ba đứa kia câu chuyện “Cô ba áo trắng” “chuyện chuột tinh” và cả chuyện ông Hiếng nên đứa nào cũng sợ Cô Ba. Tí là người-đàn-ông-mạnh-mẽ nên nó đã nhận phần khó khăn nhất nói trên. Tí sẽ giả là một người đi câu cá bên ao và theo dõi cô. Ba đứa còn lại lo ở nhà làm bài tập và chép bài giúp Tí. Dĩ nhiên là chúng đồng ý ngay. Ai lại đi canh cô giáo ở bờ ao vào lúc thanh vắng như thế cơ chứ. Nhưng để Tí đi một mình kể ra cũng áy náy lắm, nỡ mà Cô Ba nhấn chìm nó. Tí cười toe “không sao đâu, tớ là dân sông nước mà, yên tâm đi, tớ cũng mạnh mẽ nhất hội nữa” cả Kẹo sữa và Mèo khoang muốn lên tiếng phải đối Tí vì chúng cho rằng danh hiệu đó nên dành cho Jim, nhưng trong hoàn cảnh này nên hai đứa đành im miệng. Thế là, Tí đi một mình, tay vác cần câu với cái xô nhựa. Rất hùng dũng.
Chiến thuật số 2 của Tí là:
Cả bốn đứa cùng dung dăng nhau đi trong cái nắng đầu xuân trong trẻo và thoáng đãng. Vì Mèo khoang không có xe còn Kẹo sữa thì chưa biết đi xe nên lúc sáng Tí đã qua nhà đón Mèo khoang (nó nhận đón cô nàng vì ít nhất nó sẽ không bị Ông Quân đội nhà Kẹo sữa tóm được và dạy dỗ một trận). Jim qua đón Kẹo sữa. Có lẽ vì thế, bữa nay Kẹo sữa đã mất công cho kiểu tóc đuôi gà đến 15 phút.
Tí ca cẩm rằng Mèo khoang quá nặng cân suốt dọc con đường đất nhuộm một màu hồng. Những khoảng ruộng vuông vức mùa này đã phủ một màu xanh mướt mắt của hoa màu tháng ba. Bên mé cổng Chùa là hai cái ao tĩnh lặng, nước xanh màu rêu, hai bên bờ cỏ dại đã bung nở những đóa hoa xuân li ti không có tên trong ánh nắng mặt trời. Một cây gạo lớn thả vào khoảng không xanh trong những đóa hoa đỏ rực như thiêu đốt. Mỗi lần nhìn thấy hoa gạo nở là Kẹo sữa lại nhớ về câu chuyện mẹ kể có em bé nhà rất nghèo nhưng em thương Bà vô cùng, vì bà bị bệnh đau lưng nên em đã nghĩ ra cách nhặt những bông hoa gạo về làm thành một cái đệm cho bà nằm. Cây hoa gạo biết được điều đó nên nó đã ra rất rất nhiều bông, mùa xuân về hoa đỏ rực góc trời, cây còn còng mình xuống để em bé hái được thật nhiều hoa. Kẹo sữa luôn thắc mắc cách để làm một cái nệm hoa gạo, nếu nó biết nó sẽ làm cho bà một cái, mẹ một cái, bố một cái, mỗi anh em một cái, Mèo khoang và Jim nữa … dù rằng như thế sẽ rất tốn hoa gạo. Nhưng Kẹo sữa tin rằng có rất nhiều cây hoa gạo.
Kẹo sữa đong đưa đôi chân rồi đề nghị đạp bo với Jim. Jim đồng ý ngay, vì ăn ý và có thêm cộng lực nên một tẹo là hai đứa đã bỏ xa Tí với Mèo khoang. Jim đành phải dừng hẳn xe lại để đợi hai con rùa. Nắng đã lên hồng một dải phía trời đông, hôm nay sẽ lại là một ngày nắng vàng thơm. Tí đã vừa đến, cáu gắt ỏm tỏi lên vì Mèo khoang đạp bo không nhịp nên đã khiến cái xe cà khổ của nó trật xích hai lần. Mèo khoang im thin thít, nó vốn sợ Tí, nhất là khi không có Kẹo sữa ở bên.
Đám trẻ dừng xe lại ngoài cổng nhà Thày Tàu. Ông ấy chẳng phải là người Tàu đâu, đó là tên của ông thầy phù thủy ở tận cuối làng Túc Duyên. Căn nhà lá cọ thấp và tối. Thày Tàu đang ngồi hút thuốc lào trong cái điếu nhỏ trước hiên, gà vịt đi lại loăng quăng trong sân nhà thày và ị linh tinh cả. Mấy con chó yếu bóng vía thì vừa sủa vừa lùi dần ra bãi sắn đang trổ lộc non biêng biếc. Nhác thấy lũ trẻ con thày đã cáu nhặng lên:
-          Mới bảnh mắt ra mà oắt con ở đâu ra đông thế này? Chúng mày định vào nhà tao xin xỏ gì hả?
Cả bọn co dúm lại, chỉ có Tí là dũng cảm nhất nó kính cẩn chắp tay vái thầy như mẹ vẫn thường làm ngày cúng lễ tuần rằm, mùng 1.
-          Dạ tụi con đến nhờ thầy xem, bắt dùm cho tụi con con ma.
Thày Tàu hào hứng lắm. Thày dọn xô điếu xoa tay đứng lên
-          Ma hả? được được. Ma là tao yểm một đạo bùa có mà chết cả hang cả hốc.
Thày đưa bốn đứa vài Điện nhà thầy, toàn một màu hồng hồng tối tăm, hương khói đã lên nghi ngút. Mèo khoang sợ hãi nép vào sau Kẹo Sữa. Cả bọn góp lại được 4.500 đồng thì đặt cả lên đĩa cho thày làm lễ, chắc thầy cũng chê ít nhưng thầy vẫn làm phép cho. Thày hỏi họ tên “con ma” và vài thông tin khác, viết cho đạo bùa rồi đưa cho Kẹo sữa lá bùa, đoạn thày dặn:
-          Đây là đạo bùa nhỏ nhé, về nhà con xé làm hai, đốt một nửa cho “con ma” uống là tức nó trục xuất khỏi người. Còn một nửa thì sau khi trục xuất khỏi người phải cất đi, mang theo người 7 tháng để tránh con ma nó lại chui ngược trở về. Nghe chưa?
Cả bọn dạ dạ, rồi đạp xe về. Kẹo sữa thấy lo lắng vô cùng. Nó sợ rằng sẽ không có cách nào cho cô giáo uống thuốc trừ tà được, nữa là bắt cô giáo mang theo đạo bùa bên người. Thôi thì đành phải “nước đến đâu xây cầu đến đấy”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét