------------
Những ngày sau đó lặp lại êm đềm với không riêng gì Bá Huy mà cả với hai cô gái của hắn. Bá Huy có một tuần để ờ nhà làm cho xong cái luận văn tốt nghiệp Cao Học trước khi gửi nó lần cuối cho thầy hướng dẫn. Bá Huy ngoài tài sát gái vì bộ mã đẹp trai còn là một gã đàn ông có trí tuệ đúng nghĩa. Sinh ra tại miền quê nghèo Huy sớm chú tâm cho việc học hành nên kết quả bao giờ cũng nhất nhì khoa. Vừa ra trường đã đi học Cao Học ngay và được nhận về Tập đoàn VĐ làm cộng sự không chính thức. Vì thế nên hắn có con mắt tinh đời và nắm thời cuộc trong tay. Tiền trong tay Huy cũng nhiều lần chảy máu và nhục nhã thì không kể siết. Bám vào đàn bà là cái cách mà hắn kiếm tiền nhanh nhất và ít thương tổn nhất. Đấy, như cái vụ luận văn này cũng đã ngốn của Huy cả 6 -7 triệu đồng. Nếu không có sự hậu thuẫn của Thu Trang có khi Huy khốn đốn lắm. Các nàng của Huy đều ngọt ngào như kẹo đường và dễ bảo. Những lúc Thu Trang đến thì Mai Huế đi, nàng đi lặng lẽ và rất nhanh cơ hồ bốc hơi, Huy không kịp phản ứng Mai Huế đã đi. Rồi khi Thu Trang ra về thì Mai Huế đã như đóa hồng nở bừng bên hàng rào mắt cáo. Nàng đến trong một tuần ngắn ngủi với Huy trong những giây phút lắng đọng, êm đềm. Đôi khi Huy không hiểu nàng từ đâu hiện ra bất ngờ và không sao lý giải nổi vì sao Mai Huế không lên cơn ghen mà xông vào giữa lúc hắn và Thu Trang đang mặn nồng để dằn mặt tình địch như bao cô gái khác đã và muôn đời sẽ làm dù nặng, dù nhẹ. Hắn chỉ có thể ru ngủ mình rằng, Mai Huế e ngại sự nghiệp của hắn sẽ tuột dốc vì nàng và hắn đủ khéo léo khiến nàng tin rằng Thu Trang đến nhà mỗi chiều chỉ là để phụ đạo môn tiếng anh dốt đặc của nàng. Sự thầm lặng của Mai Huế khiến lòng Huy đôi khi chùng lại. Hắn tự sỉ vả lương tâm mình trong câm lặng. Những lúc như thế Bá Huy bù đắp cho Mai Huế bằng cách theo hắn là rất tầm thường nhưng hữu hiệu đó là mua cho nàng những món đồ con gái thường quan tâm và thích thú như chiếc áo ngủ, đôi vớ trắng tinh, chiếc vòng cổ giả kim, thỏi son môi, cây bút chì kẻ mắt,... thậm chí là một hộp kẹo dâu. Mai Huế đã hạnh phúc đến ngất ngây trước những món đồ Huy mang về, nàng ướm thử và không chịu rời ra. Mai Huế thích nhất là bộ đồ Pijama và chiếc vòng giả kim nên chẳng mấy khi chịu tháo nó ra. Riêng bộ đồ nàng cứ chờ nắng hong khô là lại mang vào nhà mặc. Trong khi đó hình ảnh Thu Trang ngày càng mờ nhạt trong lòng Huy. Từ đáy lòng mình Bá Huy mong một người như Mai Huế trong cuộc đời của hắn. Hắn vòng tay ôm siết lấy cô gái mỏng manh bên cạnh “Huế, mai anh bảo vệ luận văn. Xong xuôi anh đưa em về quê nhé?”. Nàng im lặng rồi bất chợt thì thầm “còn em bé thì sao?”. Ừ nhỉ, phút chốc Huy quên mất hạt đậu trong bụng Mai Huế. Hắn điếng hồn. Những cảm giác ăn năn bất ngờ bị cơn mưa giông vây kín trong lòng khiến hắn không sao thở được. Huy ngồi nửa người dậy tìm chút không khí. Trong cái đầu mụ mị của hắn chỉ có một thanh âm duy nhất phát ra mãnh liệt “Phá nó đi”. Âm thanh này như những mũi khoan dài xoáy vào từng tấm vách trong đầu hắn. Bá Huy càu nhàu “sao em cứ để hoa sữa trên cửa sổ nhỉ. Mùi nồng nặc quá. Làm anh đau cả đầu. Khiếp thật, để anh vứt nó đi” Huy tiến ra bên cửa sổ mở hé một cánh rồi vừa đốt một điếu thuốc trên tay vừa tiện thể túm lấy những chùm hoa như ngọn lửa xanh lẳng ra ngoài ban công. Mai Huế giật mình, ứa nước mắt. Hắn không quay đầu lại, ngẫm nghĩ hồi lâu biết là đã đến lúc phải lật con bài tẩy, đoạn nói: “em không thể để nó lại, nó cản trở con đường thành công của anh và làm mất danh giá của em. Chửa hoang chỉ có em là phải chịu nhục thôi. Đàn bà hư cha mẹ nào dung chứa được. Em nghe anh, bỏ nó đi. Còn em cứ nhất định không nghe anh nói thì em tự mình gánh chịu hậu quả lấy, anh không thể cưới em lúc này”. Mai Huế sẽ sàng thở dài, nàng quay vào vách tường trầm tĩnh.
Đúng là Huy đã bảo vệ luận án rất tốt, hắn đạt điểm tuyệt đối. Ông giám đốc cũng vừa ký quyết định tiếp nhận chính thức hắn vào Tập đoàn VĐ. Hạnh phúc đến với Bá Huy trong một ngày quá lớn. Nhác thấy bóng Thu Trang đang nghiêng ngả cười với mấy đồng nghiệp nam phía cuối phòng trà lòng Huy rộn lên cơn ghen tuông khôn tả. Hắn tức tốc đến phòng trà để báo cho nàng biết tin mình đã thành công như thế nào nhưng cơ hồ Thu Trang không chút bận tâm. Cả sáng nay Huy bồn chồn chờ Thu Trang đến hội trường khích lệ mình nhưng nàng đã không đến. Huy dặn lòng chắc nàng có việc bận mà không ghé qua được, chiều qua lúc chia tay trên bậc thềm Thu Trang đã hứa sẽ đến cổ vũ mình, nàng tuyệt đối không bao giờ thất hứa. Thế mà giờ đây Thu Trang đang lơi lả cười với lũ đàn ông ngay trước mắt Huy. Cơn ghen tuông bốc cao, Bá Huy rảo chân nhanh đến chỗ nàng quyết làm cho ra nhẽ.
- Thu Trang, anh tưởng em có việc gì bận rộn nên không đến buổi lễ bảo vệ luận văn của anh. Nhưng xem ra em không bận lắm.
Ngỡ mình nói những lời hờn dỗi Thu Trang sẽ rối rít thanh minh. Nhưng phản ứng của Thu Trang khiến Bá Huy ngỡ ngàng:
- Sao tôi lại phải đến xem anh bảo vệ khóa luận tốt nghiệp?
Bá Huy điếng người. Phải kiềm chế lắm hắn mới không hét lên. Những chàng trai vây quanh Thu Trang đã dời đi vì không muốn mình trở nên vô duyên và lố bịch trước nàng, duy chỉ có viên thư ký Khôi là còn đang bận gõ gõ lên bàn phím laptop trên chiếc bàn kế bên Thu Trang.
- Em làm sao thế? Cả tuần qua ngày nào em cũng hứa sẽ đến cổ vũ anh bảo vệ lẽ nào em quên rồi sao?
Thu Trang phá cười, nàng quay sang Khôi hỏi bằng chất giọng chế giễu.
- Sao cơ? Khôi, cả tuần qua tôi đã gặp Bá Huy à?
Gã thư ký cười nhạt rồi đáp lời thong thả. Nhưng những lời này nặng tựa đá đổ xuống đầu Bá Huy:
- Nếu em không đến Paris thăm chị gái em sinh em bé thì có thể em đã ở bên anh ta và hứa hẹn những lời nông nổi đó.
Khôi không dời màn hình vi tính. Bá Huy há hốc mồm nhìn Thu Trang:
- Cả tuần qua em đi Paris ư? Vậy ai đã ở nhà anh?
Thu Trang lại sặc một tràng cười:
- Anh đi bệnh viện tâm thần đi chàng nhân viên xuất sắc của Ba em ạ. Em có cần xuất trình visa và vé máy bay cũng như các tài liệu cho anh xem để chứng minh cho sự “trong sạch của em” và “cơn bệnh của anh” không Cưng?
Thu Trang vuốt ngón tay trỏ lên má Huy ngịch ngợm và chế diễu. Bá Huy chết chân, hắn như đang lạc vào cõi mộng, bất giác Huy quay đầu bước đi như chạy. Đằng sau lưng tiếng Thu Trang và Khôi cười sặc sụa như lên cơn ho của những con mèo đêm lạc giọng tìm bạn tình.
Bá Huy lập cập tra chìa khóa vào ô cửa. Hiên nhà như thể cả năm rêu phong cỏ úa. Hắn thầm cầu mong bên kia ngưỡng cửa là một cô gái dịu hiền xỏ đôi tất trắng đang nhịp chân trong bộ pijama thùng thình màu xanh dương. Hắn muốn tóm lấy cô ta mà tra hỏi rằng cái quái gì đang diễn ra trong đời hắn thế này. Bá Huy hồi hộp mở toang cánh cửa, một là gió thu lạnh se sắt lùa qua ô cửa sổ treo một nửa rèm lay động mang theo mùa hương hoa sữa ngọt sắc đầu môi. Căn nhà trống vắng, tịch liêu như thể cả năm không có bóng người. Bá Huy run rẩy lôi trong túi chiếc điện thoại và bấm máy. Hắn bấm lộn số tới 4 lần. Đến hồi chuông thứ 3 thì bên kia đầu dây giọng miền trung ấm áp của mẹ hắn vang lên:
- Alo, tôi đang nghe đây
Bá Huy mừng rơi nước mắt, cứ như bà có thể mang về sự trấn tĩnh trong cõi lòng khô cạn của hắn:
- Mẹ à. Con Huy đây. Con xin lỗi bữa nay mới gọi về cho mẹ được.
Bên kia đầu máy người đàn bà giật mình rồi nghẹn ngào như thể đã quá lâu bà không được nghe giọng đứa con thân yêu:
- Huy à. Sao bấy lâu nay mẹ không gọi được cho con. Đã gần 2 tháng rồi con cứ tắt máy mà mẹ thì không biết kêu ai khác. Nhà còn mình mẹ lại bại liệt thế này nếu không mẹ đi tìm con. Đã có biết bao nhiêu là chuyện.
Bá Huy run rẩy, linh cảm cho hắn biết có chuyện chẳng lành. Cố gắng bình tĩnh lại hắn hỏi mẹ bằng một giọng rất nhỏ:
- Mẹ. Có chuyện cho Mai Huế phải không?
Hắn đợi chờ một khoảng lặng và mong mỏi một lời phủ định nhưng Bà chỉ im lặng. Sự im lặng để xác nhận điều hắn nói. Cuối cùng Bà nghẹn giọng đáp lời Bá Huy:
- Bá Huy con về thắp cho Mai Huế nén nhang, bữa nay là 49 ngày con bé đấy, khi chết nó đã gọi tên con.
Huy buông rơi máy điện thoại trên nền xi mắng cứng ngắc và lạnh lẽo. Hắn cố để không òa khóc như đứa trẻ. Như một kẻ điên cuồng Bá Huy lao ra màn đêm đang kéo về những cơn giông mùa dữ dội.
----------
Sáng sớm ngày 49 của Mai Huế bà Huệ vấn vành khăn tang cho mấy đứa em của cô con gái dại dột và xấu số. Bà sửa lại vạt áo rồi thắp một nén nhang vái lạy:
- Con ơi, mẹ có tội với con. Con sống khôn thác thiêng con về nơi Tây Phương Cực Lạc phù hộ cho 3 đứa em nhỏ dại. Vì mẹ lỡ nặng lời mà con gieo đầu xuống sông tự vẫn, mẹ đã hại con và cháu ngoại của mẹ....
Bà Huệ không ngăn được dòng nước mắt tuôn trào. Bà đành ngậm ngùi cắm nén nhang lên bát hương đang nghi ngút khói, bỗng bà hét lên thất thanh và ngã ra phía sau. Cả nhà hoảng hốt nhìn theo ngón tay run rẩy bà Huệ chỉ lên di ảnh con gái. Cô con gái tươi trẻ trong tấm ảnh đang nở nụ cười hôm nay bỗng dưng trên cổ đeo một sợi dây chuyền giả kim và mặc chiếc áo Pijama màu xanh dương.
(Hết)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét