LỚP 2: BẠN MẮT NÂU
Mắt nâu giàn giụa nước mắt đứng nép phía sau bố dứt khoát không cho cô giáo dắt tay ra giới thiệu với cả lớp, vậy nên 24 cặp mắt tò mò dưới lớp chỉ lom lom nhìn vào bím tóc buộc cao của Mắt nâu đang lấp ló sau người đàn ông cao lớn.
- Hôm nay lớp mình có bạn mới. Các em phải giúp đỡ bạn nhé.
Phải gỡ mãi, năn nỉ mãi bố Mắt nâu mới đi được ra khỏi lớp. Nó bặm hẳn môi lại ngăn tiếng hức hức nức nở trong cổ họng. Đến khi bố Mắt nâu khuất hẳn sau bức tường gạch xỉ xanh lè thì nó gào tướng lên bằng chất giọng chanh chua nhất khiến cả lớp thất kinh. Nó gào khóc inh ỏi khiến cô giáo cũng phải hốt hoảng và quyết định đưa nó sang dãy nhà giáo vụ để nó có thể trấn tĩnh lại. Lúc nó đi ngang cửa sổ, bất chợt nó quay sang ngó Kẹo sữa nhìn thẳng vào Kẹo sữa và bĩu cái môi hồng xinh xắn ra… Kẹo sữa tròn mắt rồi chợt nhớ ra rằng mình là Lớp trưởng nên đập bàn trấn an các cô cậu nhóc đang quay sang nhau bàn tán xôn xao làm náo động cả lớp học.
- Thôi nào, các bạn trật tự đi – Rồi nó hạ giọng – cũng chỉ là một cô bé xinh xắn thôi mà.
Thằng Tí lè lưỡi rồi ra bộ đàn anh “đúng là bọn con gái, hơi tý là khóc, động tẹo là khóc”
Sau màn chào hỏi la ó và giàn giụa nước mắt ấy Mắt nâu chính thức trở thành học sinh năm thứ hai bậc tiểu học. Tính ra vậy là cô nàng nhập lớp trễ gần 2 tuần. Đôi khi (rất hiếm) Kẹo sữa vắt tay lên trán trong đêm tối trên nóc nhà lợp mái ngói và suy đoán nếu như Mắt nâu đến sớm hơn 2 tuần hẳn là nó sẽ chiếm lĩnh chức Lớp trưởng của nàng hoặc là chức Quản ca của bạn Mèo khoang. Cuộc đời thật nhiều bất ngờ và bí ẩn, và không phải bạn cứ ngồi ì ra đấy để chờ vận may đến với mình, điều quan trọng là bạn phải đúng hẹn.
Mắt nâu được xếp ngồi giữa bạn Mèo khoang và bạn Bí ngô ở bàn số 4. Vì cô giáo là một người phụ nữ sôi nổi nên lớp học được chia thành 2 nửa, 1 bên là các bạn gái và một bên là các bạn trai. Nhưng Kẹo sữa biết thừa ra là cô xếp lớp như thế để trừng trị bọn con trai hay giựt tóc, gạch mực hay giấu sách của các bạn nữ. Chính vì thế nên bọn con trai trở nên nhàn hạ đến mức phát bực mình, chúng không bắt nạt được bọn con gái nên cứ đến giờ nghỉ hoặc bỗng dưng đang học mà cô giáo đột ngột phải ra ngoài vài phút là chúng la ó và quay sang đánh nhau. Những lúc ấy Kẹo sữa sẽ lắc đầu, chẹp chẹp, rồi thông cảm với chúng rằng “chẳng qua chỉ là chúng quá buồn tẻ mà thôi, hoặc là chúng đang gây sự chú ý với bọn mình, thật là trẻ con”. Lại nhắc lại sự xuất hiện của Mắt nâu, nàng đã khiến cho bọn trẻ mất hẳn gần 2 ngày ngơ ngác quên cả học chỉ để ngắm nàng. Chẳng là, chưa từng có đứa trẻ nào trong phố lại đi học với một bộ đầm hoa đẹp đẽ và thanh lịch như Mắt nâu đang mặc. Mái tóc nó cũng hoe vàng và thắt 2 bím xinh xắn. Mắt nâu là cô gái xinh đẹp nhất thành phố này, theo như Kẹo sữa được biết. Sáng nào nó cũng nhún nhẩy trong chiếc đầm hoa khi thì vàng óng, khi thì xanh biếc, khi thì hồng rực đến trường. Lúc nó mặc đầm xanh nó sẽ đi một đôi giày có quai màu xanh, thắt bím bằng nơ xanh và tương tự với các màu khác. Mèo khoang trầm trồ “cậu dễ có cả trăm bộ đầm ấy nhỉ” ngày nào Mèo khoang cũng lấp ló đợi Mắt nâu đến lớp chỉ để thỏa mãn trí tò mò là “bữa nay Mắt nâu mặc đầm màu gì”. Và đương nhiên, cô nàng Mắt nâu rất chảnh, tạm thời nó chỉ kết bạn với Mèo khoang và Bí ngô chủ yếu để than phiền về lớp học bẩn và nhờ xách cặp giùm. Cả hai đứa kia đều lấy làm vinh dự lắm, bởi vì chiếc cặp sách của Mắt nâu cũng đẹp long lanh. Chúng sẽ tha hồ mà vuốt ve con gấu bông ở ngoài khóa kéo cho đến khi bị quát “các cậu làm bẩn nó bây giờ”.
Phải nói rằng, thật lòng thì Kẹo sữa cũng mơ mộng có được một cái cặp màu hồng như của Mắt nâu, mặc một chiếc đầm như của nó dù chỉ một ngày thôi cũng được. Nhưng bố mẹ của Kẹo sữa chỉ là tiểu thương thôi thế nên Bà nội với bố mẹ chỉ mua cho Kẹo sữa áo sơ mi trắng với quần xanh ống thụng, dép cao su và một cái cặp dùng cũ lại của anh trai học lớp 3 (hơn nó hai tuổi nhưng bị đúp năm lớp hai). Kẹo sữa thở dài, cả đoạn đường về nhà bỗng dài dằng dặc ra, hôm nay Kẹo sữa cũng chẳng buồn để ý đến việc tóm đuôi chuồn chuồn kim nữa, lần đầu tiên trong cuộc đời nó biết đến sự nghèo khổ và sự bất công. Chẳng bao giờ người ta nghèo khổ mà lại không chịu đựng bất công, nhưng đôi khi sự bất công lại là khởi đầu cho một cuộc đời nghèo khổ. Kẹo sữa thở dài.
Trong khi bạn Tí đang chơi trò cốc đầu với 2 anh em sinh đôi nhà bạn Tôm và Cua còn các bạn khác hầu như là ném giấy và tán gẫu thì Kẹo sữa chạy quanh dẹp loạn. Sắp vào tiết 4 ngày thứ 7, nghĩa là giờ sinh hoạt lớp thường xuyên. Tuần nào cũng có giờ này và các em bé ngoan sẽ được cô chủ nhiệm tuyên dương trong khi đó các bạn trót mắc lỗi trong tuần sẽ phải chịu phê bình trước lớp và chịu hình phạt thê thảm nhất đó là dọn nhà vệ sinh vào tiết 5, lúc các học trò khác đi về nhà và chuẩn bị xả hơi sau một tuần căng thẳng.
Tiết 4 bắt đầu. Cả lớp im phăng phắc. Kẹo sữa thấy Tí hý hoáy nghịch cái tẩy mới chôm được của bé Thảo dưới ngăn bàn còn cái mặt thì đang giả bộ tập trung lên bảng. Tuần nào Tí cũng trong danh sách bị phê bình và dĩ nhiên là cả Tôm lẫn Cua đều cùng chung một “rọ” với Tí. Vài bạn đang run run chờ đón “bài phát biểu ngắn” của tổ trưởng. Cuối cùng thì đến phiên Kẹo sữa tổng hợp lại tình hình (vì điều này mà đôi khi Kẹo sữa cũng mơ tưởng là sau này nó có khả năng làm một chính trị gia uyên bác được). Trong khi Kẹo sữa đọc báo cáo thì cô chủ nhiệm nhỏ nhắn có mái tóc uốn bông xù chống tay lắng nghe. Kẹo sữa thích cảm giác đó lắm, nó giống như thể là cô đang khích lệ mình “đúng rồi, em nói đúng đấy”. Bỗng dưng, một cánh tay giơ lên và Mắt nâu cất giọng chanh chua ngay sau bài phát biểu của Kẹo sữa.
- Em có ý kiến phát biểu ạ
Cô giáo vui vẻ mời Mắt nâu đứng dậy. Cô nàng lôi từ ngăn bàn ra một cuốn vở xinh xắn kẻ ô rõ ràng, đằng hắng một cái cho ra vẻ chuyên nghiệp Mắt nâu cất giọng chanh chua:
- Mặc dù là một “công dân” của lớp học - chỉ bởi vì TÔI ĐẾN LỚP TRỄ 2 TUẦN. Tuy nhiên tôi có những ý kiến phát biểu như sau về bạn lớp trưởng.
Kẹo sữa điếng hồn, trước giờ chỉ có nó đi phê bình người khác thôi, chưa bao giờ bị ai phê bình cả, bất giác Kẹo sữa lẩm nhẩm tính coi trong tuần có vi phạm gì không.
- Thứ 2: Lớp trưởng quên không lau bảng tiết thứ 3 để cô giáo nhắc nhở; Thứ 3: Lớp trưởng chơi trò cốc đầu với bạn Tí – điều này là rất xấu; Thứ 4: Lớp trưởng quên mang thước kẻ trong giờ toán và phải mượn thước của dãy bên cạnh; Thứ 5: thì không có gì vì Lớp trưởng bị ốm; …
Cứ thế Mắt nâu chậm rãi đọc từng “tội danh” của Kẹo sữa. Rồi nó dõng dạc tuyên bố trước cả lớp
- Cô có muốn thay thế em làm Lớp trưởng không ạ?
Cô giáo hơi bất ngờ về bảng “thành tích” Mắt nâu mới liệt kê ra về Kẹo sữa nên chưa kịp phản ứng gì. Nhìn ánh mắt chờ đợi của Mắt nâu lẫn những đôi mắt tròn to kinh ngạc của cả lớp cô bối rối
- À, đương nhiên là Lớp trưởng cũng có lỗi, cô sẽ xem xét để có hình thức phê bình phù hợp với bạn. Cô hứa là cô sẽ xử lý.
Tan giờ, Tí quay sang dãy con gái dứ dứ nắm đấm về phía Mắt nâu đe dọa rồi lại quay sang hớn hở cười với Kẹo sữa “oh, sao mày không phải dọn vệ sinh cùng bọn tao nhỉ” Cả Tôm lẫn Cua đều hưởng ứng “đúng đấy”. Mặt Kẹo sữa ửng đỏ như sắp khóc đến nơi. Mắt nâu kênh kiệu đi giữa Mèo khoang và Bí ngô ra cửa không quên quay lại thè lưỡi chọc quê Kẹo sữa. Mèo khoang lúi cúi xách cặp đi không ngẩng đầu lên, có lẽ nó ái ngại vì đang chơi chung với “kẻ thù” của Kẹo sữa – người bạn thân thiết và gần nhà của nó. Trong khi đó Bí ngô vẫn cười toe toét vuốt ve tai con gấu bông trên cặp sách Mắt nâu. Kẹo sữa thấy trái tim bị hổng một lỗ, đó có thể là nỗi đau thương khi mất đi một người bạn là Mèo khoang, khi đón tiếp một “kẻ thù” là Mắt nâu, Kẹo sữa lúng túng nghĩ ngợi chắc chẳng cách nào lấp kín được lỗ hổng ấy, cỡ to như Tí cũng chịu thôi, mất mát trong tình cảm là mất mát không gì lấy lại được, tim nó thổn thức.
Từ 9h đêm là Kẹo sữa đã vắt tay trên trán. Nó phải làm thế nào đó để Mắt nâu không ghi được thêm dòng nào lên cuốn sổ hồng đáng ghét kia nữa, hay là ăn trộm cuốn sổ đó, nhưng rồi Mắt nâu sẽ lu loa lên là nó bị trộm đồ và cô tìm ra thủ phạm là Kẹo sữa thì còn kinh khủng hơn. Nghĩ mãi mà không ra phương án nào khả quan, nhưng Kẹo sữa nghĩ là mình là suy nghĩ lâu lắm, dễ tới thâu cả đêm rồi. Vì vậy nó quyết định phải cố gắng để Mắt nâu không có lý do ghi nó vào cuốn sổ kia nữa, chỉ có cách ấy thôi và chìm vào giấc ngủ. Lúc ấy là 10h kém 15 đêm.
Ngày hôm sau Kẹo sữa đi học sớm hơn thường lệ, cố gắng ăn mặc chỉnh tề hơn và ra dáng hơn. Lúc ngang qua ngõ nhà Mắt nâu nó thấy ngôi nhà vẫn im lìm nên vui vẻ ra mặt. Nhưng đợi cả ngày hôm ấy, rồi cả mấy ngày sau cái đầm hoa cũng không đến lớp. Chẳng ai biết vì sao. Cuối ngày thứ bẩy thì cô chủ nhiệm gọi Kẹo sữa sang phòng giáo vụ, tim nó đập thình thịch âu lo.
- Trưa nay cô cho lớp nghỉ giờ sinh hoạt. Em gọi thêm bạn Trang đi cùng cô thăm bạn Minh Minh đang bị ốm nhé.
Kẹo sữa chỉ biết “Dạ”, thì ra Mắt nâu bị ốm. Thế mà có lúc Kẹo sữa đã tưởng tượng ra cảnh Mắt nâu nấp ở đâu đó trong trang phục nhà binh ẩn náu để quan sát nó mắc lỗi và ghi vào cuốn sổ hồng. Lòng Kẹo sữa bâng khuâng lạ.
Nhà Mắt nâu xinh xắn nằm gọn trong một khuôn viên xanh um tùm cây lá. Ngôi nhà như một vườn cổ tích mà Kẹo sữa cũng chẳng thể hình dung ra trong trí của mình. Cả Kẹo sữa lẫn Mèo khoang cứ “ô” “a” khi đặt chân qua cánh cổng xanh cao vút nhà Mắt nâu. Bình thường tụi nó nhìn từ ngoài vào chỉ thấy chóp ngôi nhà gắn cột thu lôi chứ có bao giờ vào đến trong khuôn viên nhà Mắt nâu đâu. Mèo khoang vì thế không khỏi xúc động cứ níu chặt lấy tay Kẹo sữa không thốt lên lời. Bố mẹ Mắt nâu đón ba cô trò trên bậc thềm. Mẹ Mắt nâu xinh đẹp và hiền dịu còn bố Mắt nâu lại mang dáng vẻ trầm tư. Chắc Mắt nâu giống mẹ, nó có đôi mắt nâu trong veo và mái tóc hoe vàng như nắng. Cũng may là năm 1990 nếu không hẳn Mắt nâu sẽ bị gọi là “Đồ tây lai”.
Mắt nâu nằm im lìm trên chiếc giường màu hồng nhạt. Nó thiêm thiếp ngủ, khi nó ngủ trông nó giống một thiên thần hơn là một đứa nhóc phá phách và kênh kiệu. Hai đứa nhìn quanh, Mèo khoang không nén nổi một tiếng “ôi” phát ra từ cổ họng nó nắm chặt tay Kẹo sữa run run. Kẹo sữa biết là Mèo khoang lại đang bị xúc động bởi căn phòng tiện nghi và xinh đẹp của nàng công chúa Mắt nâu. Cả căn phòng màu hồng xinh xắn với biết bao là gấu bông và đồ chơi treo trên tường. Cái cửa sổ màu xanh lơ buông rèm đăng ten như trong phòng của công chúa rung rinh một cái chuông gió lúc nào cũng lắc lư, leng keng. Trong khi cô giáo và Bố mẹ Mắt nâu ra ngoài phòng khách trò chuyện thì hai đứa ngồi lại bên cạnh giường của Mắt nâu. Nó từ từ mở đôi mắt mỏi mệt ra nhìn hai đứa bạn, nó mệt nhọc cười. Đó là nụ cười dễ chịu nhất mà Kẹo sữa từng được thấy.
- Các cậu đến thăm tớ à? Mèo khoang bỏ ngay con gấu bông ấy xuống.
Mèo khoang thất kinh bỏ vội con gấu xuống bàn học của Mắt nâu chạy lại ngồi xuống đằng sau Kẹo sữa. Hóa ra Mắt nâu vẫn còn chảnh chọe lắm. Mắt nâu ngồi hẳn dậy và giảng giải cho hai đứa trẻ nghe về những con gấu bông trong phòng nó, một cách say sưa. Kẹo sữa lắng nghe, từng câu một và chẳng bao giờ quên.
Đến giờ về, cô giáo lại gần Mắt nâu rồi xoa đầu dịu dàng.
- Minh Minh cứ nghỉ ngơi cho khỏe hẳn nhé, cô sẽ phân công các bạn chép bài giúp em, chữ bé Thảo và Trang đẹp nhất lớp cô sẽ nhờ các bạn ấy. Phải ăn nhiều cho chóng khỏe lại. Ai cũng mong em đi học.
Mắt nâu chùng giọng buồn bã như bà cụ:
- Nếu giả sử em không đến lớp nữa thì cô cũng cứ dặn các bạn ấy chép giúp em bài nhé. Phải là Thảo với Trang nhé.
Kẹo sữa thấy Mắt nâu và cả cô giáo ngân ngấn nước mắt. Mẹ của nó thì không cầm lòng được nên phải bỏ ra ngoài phòng khách, chắc cô ấy đang khóc nức nở rồi. Mắt nâu khều Mèo khoang chỉ tay ra hiệu cho Mèo khoang ôm con gấu nhỏ màu trắng và nâu đến gần giường nó.
- Pida (gấu trắng) thì tớ tặng cho Mèo khoang nhé, nó hay khóc lắm nên cậu phải ôm nó đi ngủ. Còn con Pidu (gấu nâu) thì tớ tặng cho Kẹo sữa. Cậu trông nó nhé.
Cả hai đứa tròn mắt kinh ngạc, không ngờ là có lúc Mắt nâu lại hào phóng đến như thế. Ôm hai em gấu trên tay khi ra khỏi cổng nhà Mắt nâu Mèo khoang không ngớt cười toét miệng và nhảy chân sáo còn Kẹo sữa đượm buồn. Kẹo sữa nghĩ chẳng có gì là không thể thay đổi được cả, bản thân người ta vốn tốt đẹp tinh tươm, chẳng qua là bạn cứ vô tình áp đặt cho người ta vô số điều xấu xa tệ hại mà vô tình quên mất không nhận ra giá trị của người ta mà thôi. Kẹo sữa suy tư đến nỗi khiến cô giáo phải lay lay vai hỏi “Em bị mệt à? Kẹo sữa?”
Tuần sau vẫn không thấy Mắt nâu đi học. Bé Thảo và Mèo khoang cũng không được cô phân công cho nhiệm vụ chép bài giúp Mắt nâu mặc dù bọn chúng đã hào hứng ra tay nghĩa hiệp lắm rồi. Bố Mắt nâu ghé qua lớp gặp cô chủ nhiệm vài lần, lần nào cũng ngồi uống nước chè trong phòng giáo vụ khá lâu với gương mặt ủ dột và đôi bàn tay vặn xoáy vào nhau. Lần cuối cùng thì ông mang theo cả Mẹ của Mắt nâu, họ chào hỏi nhau và đi ngay. Ngày sau nữa thì cả lớp được biết là Mắt nâu đã chuyển nhà đi cùng Bố mẹ, họ sẽ đi Paris, một thành phố ở bên kia đại dương, rất xa. Kẹo sữa mang mang buồn. Bỗng dưng nó nhớ Mắt nâu da diết.
Buổi tối, sau khi làm bài tập và sắp xếp cặp sách chỉnh tề Kẹo sữa lên giường và nằm vắt tay lên trán suy tư. Có lẽ Bà nội và bố mẹ tưởng nó đã ngủ say nên thì thào chuyện trò. Bà chép miệng.
- Tội nghiệp cái nhà anh Đức với cô vợ Tây nhỉ, có cô con gái mà lại bị ung thư sắp chết. Không biết sang “pa – di” có chữa được không. Anh ấy mới về phố được vài tháng mà tốt tính lắm, ai cũng quý. Con bé gái thì xinh xắn quá.
Mẹ ngồi thùa khuy áo bên cạnh cũng thêm vào
- Con bé Minh Minh ngoan lắm, nó mau miệng gặp ai cũng chào. Học cùng Kẹo sữa nhà mình Bà ạ.
Bố cất tờ báo và làm bộ gắt gỏng
- Mẹ với em nói ít chuyện nhà hàng xóm thôi kẻo Kẹo sữa nó nghe thấy lại sợ hãi. Chuyện nhà người ta không nên bàn ra tán vào.
Kẹo sữa không dám trở mình vì sợ cả nhà phát hiện ra là nó chưa ngủ. Nước mắt bỗng trào ra nóng ấm trên đôi má trắng hồng phúng phính. Một cách vô thức.
Anh trai Kẹo sữa ngủ mơ đạp tấm chăn ra, nó nhẹ nhàng kéo lại cho anh khẽ đánh rơi một cái thở dài thườn thượt. Nó sợ sự chia xa, vì chẳng bao giờ còn gặp lại được cả.
(Lớp 2 – trường làng)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét